
Rating: | |
Category: | Books |
Genre: | Nonfiction |
Author: | TTM |
bulukhin said

Dưới đây là ý kiễn của bu mời TTM tham khảo

Anh Bu ơi! M đã viết xong một tí suy gẫm sau khi đọc entries của Marg và tất cả những luận bàn của các anh rồi.
M cũng không dám luận bàn về Phật pháp hay về triết học vị nhân sinh gì cả chỉ là tí cảm nghĩ thôi anh ạ.
Anh cùng Marg và các bạn vào xem nhé.
M cũng không dám luận bàn về Phật pháp hay về triết học vị nhân sinh gì cả chỉ là tí cảm nghĩ thôi anh ạ.
Anh cùng Marg và các bạn vào xem nhé.



PHIM QUAY CHẬM

Bàn ăn chiều nhiều khi chỉ có hai người. Không, có thêm một chú chó Lucky nằm lim dim ở giữa hai cái ghế, kiên nhẫn chờ đợi. Âm thanh từ cái ti vi vẫn đều đều. Thỉnh thoảng Lucky ngóc đầu lên hếch hếch mũi nghe ngóng. Vợ bao giờ cũng ăn xong trước vì mỗi buổi chỉ ăn đúng một chén cơm. Gác đũa, Vợ ngồi nhấm nháp chút trái cây, ngó tivi, trong lúc Chồng tiếp tục chén thứ hai, chén thứ ba… Có hôm chàng Lucky mất kiên nhẫn, chồm lên cắn tợp vào bàn tay Vợ đang đặt hờ trên mép ghế. Vợ la lên, Chồng rời mắt khỏi tivi, giơ tay đánh bộp vào cái đầu bù xù của Lucky, tội dám bắt nạt Vợ của Chồng.
Ngồi một lát, Vợ rời bàn ăn đi qua bếp. Lucky chỉ đợi có thế, nhảy chồm lên ôm cứng ngắc một bên chân Vợ. Nhìn Vợ bước đi cà nhắc, đeo bên chân con Lucky lông xù, Chồng la lên: “Lucky, buông ra !” . Luc ky ta cứ tỉnh bơ, la thì la, sợ gì. “Lucky , lì kìa … “ Chồng tiếp tục la. Đó chỉ là trò chơi chốc lát của Lucky. Rồi nó cũng quay lại nằm phủ phục bên chân Chồng. Thỉnh thoảng nó còn cạ cạ một cách ngoan ngoãn cái đầu bù xù của nó vào bàn chân Chồng. Nó biết đây mới là người sẽ trộn cho nó một dĩa cơm ngon lành. Cơm trộn là món ăn nó yêu thích. Trộn càng kỹ, nó ăn sạch bách không chừa lại hạt cơm nào. Còn không, nó có tài lừa bỏ lại những vón cơm trắng một cách tài tình.
Thường thường Lucky luôn được hài lòng bữa ăn của nó, vì nhiệm vụ của Chồng đối với bữa ăn chiều chỉ có thế, nên Chồng làm rất tốt. Vợ don dẹp xong, một ngày đã qua.
Tổ ấm giờ thường khi chỉ là tổ hai người . À không , còn có thêm Lucky lông xù nữa …
Marguerite
http://bangtamngt.multiply.com/journal/item/266
BÌNH LUẬN CỦA BẠN BÈ:



ĐỜI THƯỜNG.

- Sáng cuối tuần đi chợ, ngang qua một cửa hiệu may, tôi tình cờ bắt gặp hình ảnh vợ chồng chủ tiệm may. Thật bình dị và đầm ấm. Chồng ngồi cặm cụi bên máy may, vợ đứng kế bên, tay cầm chiếc áo lặng lẽ khâu. Tôi thấy công việc và cuộc sống của họ sao yên lành quá.
- Cũng vậy, có lần từ cửa sổ phòng làm việc, tôi yên lặng quan sát cặp vợ chồng người làm vườn, vợ lúi húi nhặt cỏ dại mọc chen lẫn trong đám cỏ Nhật. Chồng hì hụi vun đất cho một gốc cây. Được một lát, ông chồng vội vã phủi tay, móc điện thoại từ túi áo ra nghe. Ông hét gì đó trong điện thoại rồi chạy tới đưa điện thoại cho vợ nghe. Bà vợ một tay cắp cây chổi chà, một tay cầm điện thoại áp chặt vào tai. Cũng la om sòm gì đó… Rồi hai vợ chồng lại tiếp tục quay về với đám cỏ. Việc ai nấy làm…
Tôi thấy sao họ thanh thản quá không biết, sau ngày làm việc với hoa lá, họ sẽ trở về nhà nấu cơm ăn, rồi ngủ khò, mai lại ra với cỏ hoa … - Thử tưởng tượng, nếu mỗi ngày ở chỗ làm việc phải quay cuồng với đủ các thứ trên trời dưới đất: xử lý chuyên môn, tài chính, kỹ thuật, chất lượng, tiến độ… Rồi chiều về nhà, phát khùng với những hồi chuông điện thoại gọi đến cho ông chồng, bất kể giờ cơm, lúc nghỉ ngơi đọc báo, nghe tiếng hét của OX với ai đó qua điện thoại cũng bao nhiêu việc đó: vướng mắc thi công, tiến độ, chất lượng …
- Thế rồi đến con gái, lúc cùng làm cơm, hay lên bàn ăn, cũng được nghe bao nhiêu vấn đề như vậy của con: bất đồng với chủ đầu tư, với sếp về ý tưởng thiết kế, rồi cũng quay cuồng làm sao cho kịp tiến độ…
Có lần, lên bàn cơm, ông bố nói với con gái, thôi để lúc khác nói chuyện về việc làm được không, bây giờ ăn cơm đã.
Hihi … Thực ra thì cả ngày có lúc nào khác hơn nữa đâu.
Thế là dần dần, tự nhiên lên bàn ăn không ai nói bất cứ chuyện gì liên quan đến công việc hàng ngày nữa. Cho đến một lúc, những hôm chỉ có hai vợ chồng ngồi ăn cơm với nhau, chỉ còn nghe tiếng bát đũa lách cách và tiếng tivi phát ra đều đều…
Marguerite.
http://bangtamngt.multiply.com/journal/item/267
BÌNH LUẬN CỦA BẠN BÈ:

Gom hai bài viết của Marg. và những lời bình của bạn bè, về rồi điểm phấn tô son mãi đến 11:34 PM mới xong.
Con người sống mà cứ cầu toàn, thích sự hoàn mỹ thì có khổ không nhỉ ?
- Tôi không biết, tôi chỉ biết bản thân tôi luôn cố gắng hoàn thiện một công việc nào đó trong khả năng có thể, chỉ thế thôi dù rằng rất vất vả đó, nhưng nếu sự vất vả đó đem lại niềm vui cho chính mình và cho người xung quanh thì cũng nên chịu khó nhỉ?
Còn nếu... không được gì cả thì cũng đành... thế thôi.


Mấy hôm nay, làm việc mà thấy ở thanh start bar, Yahoo cứ hiện lên những tin báo có comment ở entry "Đời thường" của Marg - đang được bạn bè thảo luận rất ư là sôi nổi - nhưng vì mãi dở tay với công việc, nên tôi chỉ lén vào ngắm.. rồi lại đi ra.. Cho đến khi anh Bulukhin vào entry "Thăm Toro" gửi lại những lời bình của anh ở đó, thì tôi phải chạy qua GB của anh để hồi âm ngay, kẻo thất lễ với anh.
Và đêm nay tôi - một mình - ngồi trong cái góc nhỏ của mình để vào đọc đi đọc lại hai bài viết của Marg. đọc hết những lời bình của bạn bè ở hai entry này...

Mà hình như đã rất khuya rồi! Tạm ngưng ở đây vậy...
TTM
PP. 13/10/2011

Anh Bu biết rất rõ, nên đã có lời bình và lời đáp lại của Marg như sau:
bangtamngt said

Cám ơn bác Bu đã giải thích . Thì ra vậy (((-:
Còn chuyện bác Bu nhận xét :" Mọi việc cứ diễn ra đều đều không bi kịch nhưng tẻ nhạt.." làm Marg nảy sinh ý tưởng cho một entry khác , hôm nào rảnh Marg sẽ ghi lại (-:

Cám ơn bác Bu đã giải thích . Thì ra vậy (((-:
Còn chuyện bác Bu nhận xét :" Mọi việc cứ diễn ra đều đều không bi kịch nhưng tẻ nhạt.." làm Marg nảy sinh ý tưởng cho một entry khác , hôm nào rảnh Marg sẽ ghi lại (-:

Đang chờ đọc đây.
Hai bu đột ngột chuyển vào sống gần con cháu cũng là để chống lại sự tẻ nhạt. Bạn bè thân toàn ở SG và HN...ngày lại ngày Vợ xem phim Hàn, chồng đọc sách Phật, lại nhìn nhau rồi nhìn đồng hồ ....

Có thể anh Bu lại nói sao "Vợ xem phim Hàn" lại có thể thấy ngay cõi Tịnh độ ở trong đó!
Thật ra, tôi cũng thường xem phim Hàn, mà ở trong phim Hàn, đạo diễn đã thể hiện rất rõ sự mong muốn đến cõi cực lạc của gia đình, nên ở phim Hàn, luôn có đủ những kịch tính của đời người trong tất cả các thế hệ trong tiểu gia đình và đại gia đình, mà cuối cùng luôn là sự kết thúc rất có hậu về tình cảm của con người.
Đó là nguyên nhân vì sao phụ nữ thích xem phim Hàn, vì đơn giản lắm: đó là cái rất đời thường, trong đó cái có hậu ở trong tất cả những kịch tính, đó cũng là một sự mong muốn rất bình thường của người phụ nữ. Họ muốn được thương yêu và họ thương yêu những thành viên trong gia đình, họ luôn muốn giữ lửa để cho cái tổ được ấm áp, họ luôn mong bờ vai đó có thể cho họ nương tựa ấm nồng, để cùng nhau vượt qua bão táp phong ba của cuộc đời. Nên đàn ông, theo tôi nghĩ, thay vì cứ thường chăm chú nhìn vào quả bóng đá bay bổng giữa các đội, hay chú mục vào những phim hành động.. thì đôi khi cũng nên ghé mắt với họ xem tí phim Hàn. Và đương nhiên nếu cùng ghé đầu vào xem cả những bài blog dễ thương nữa, thì cũng thật là hay nhỉ!
Có gì cực lạc hơn là được sống khổ-vui và chia sẻ với nhau như những đôi bạn tri kỷ tri âm nhỉ !
Trở lại entry thì tối nay, anh Ngochieppham thì mới thêm lời bình rất hay, rất thực như sau:
ngochieppham wrote today at 9:00 PM
Bài viết trên đây không có cao trào, tôi lại thấy có nhiều nét của văn chương (truyện ngắn) hiện đại Trung Hoa hơn là văn chương phương Tây. Văn chương cũng như phim ảnh phương Tây lại khác, luôn có cao trào, những nút thắt, mở của tác giả truyện, hay tác giả kịch bản phim... Tôi thích xem truyện ngắn hiện đại Trung Hoa là ở điểm này, viết ngắn, giọng văn đều đều như kể chuyện, thường "nhường quyền" kết câu chuyện cho người đọc...
Qua câu chuyện trên của bạn Marg. chúng ta có thể kết luận với nhiều cách khác nhau, tùy theo cảm nhận của mỗi người, có thể là một cuộc sống đều đều tẻ nhạt, có thể là một cuộc sống êm đềm hạnh phúc... Một câu chuyện hay :-)
Và còn nhiều lời bình của các bạn khác nữa... chúng ta đều thấy và đều biết rất rõ rằng để duy trì một cuộc sống chung trong một gia đình sau hôn nhân, và sau mấy mươi năm.. và sau bao biến cố gập ghềnh bão táp của từng cuộc đời.. là cả môt sự bền bỉ như con kiến tha lâu đầy tổ... , như con ong thợ đi hút phấn hoa về ươm mật.., hay như con nhện giăng tơ, hay cuối cùng như ... dã tràng xa cát biển đông !! đều tùy thuộc vào nhân duyên của cả hai thực thể mà viên thành.

Và theo tôi, kịch tính nhất là đoạn kết ở "Đời thường" của Marg.:


- "Thế là dần dần, tự nhiên lên bàn ăn không ai nói bất cứ chuyện gì liên quan đến công việc hàng ngày nữa. Cho đến một lúc , những hôm chỉ có hai vợ chồng ngồi ăn cơm với nhau, chỉ còn nghe tiếng bát đũa lách cách và tiếng tivi phát ra đều đều…"
Vâng, tại sao có những gia đình, mà hình như phần đông gia đình, đến một lúc nào đó - hai cái nửa mà ngày xửa ngày xưa ấy đã rất.. mong ngóng nhìn thấy nhau, đã luôn rất muốn nói và lắng nghe để nuốt lấy từng lời nhau nói vào lòng.. - thế mà đến một lúc nào đó hình như.. chẳng còn gì để chia sẻ cho nhau nữa và có người lại chẳng có thể nói gì với nhau ở ngay trong cái mái nhà, trong ngay cái tổ ấm của chính mình nữa nhỉ?
Và đó cũng là những suy nghĩ đến ngậm ngùi và ray rức của riêng tôi khi đọc xong hai entry của Marguerite, tôi thấy hình như có những hình ảnh quay chậm của cả tôi và của cả chúng ta ở trong đó... ở trong cái entry tưởng rất đời thường đó! Vì trong mỗi chúng ta đều có câu trả lời cho những cái hình ảnh lập đi lập lại qua vẻ ngoài đó, mà nhìn vào hình như tưởng rất bình yên rất êm ấm đó... có những đợt sóng ngầm hỉ nộ ái ố của cuộc sống, những sóng ngầm mà đến lúc nào đó nó có thể ầm ào nổi lên thành đợt sóng thần đổ ập vào bờ của đời ta làm cho chúng ta tan nát!! hay.. thành những đợt sóng bàng bạc đổ và vỗ rào rạt lên bờ cát hay vỗ vào những ghềnh đá trong những buổi sáng bình minh hay trong những buổi chiều êm đềm với ráng hồng rực đỏ ở cuối biển khơi chân trời... là còn tùy thuộc vào cái nhân duyên, vào cái giác ngộ của từng cá thể sống trong cái tổ đó !
Chút tản mạn với Marg., với anh Bu, với anh PNH, với Toro.. những người bạn đã gây ra đợt sóng ngầm cho 2 cái entries của Marg..
Chúc tất cả chúng ta ngủ ngon, giấc ngủ thật đầy thật sâu trong cái ổ ấm áp của mình nhé.
TTM
PP. rạng sáng 15/10/2011 - 1:21AM
Và đó cũng là những suy nghĩ đến ngậm ngùi và ray rức của riêng tôi khi đọc xong hai entry của Marguerite, tôi thấy hình như có những hình ảnh quay chậm của cả tôi và của cả chúng ta ở trong đó... ở trong cái entry tưởng rất đời thường đó! Vì trong mỗi chúng ta đều có câu trả lời cho những cái hình ảnh lập đi lập lại qua vẻ ngoài đó, mà nhìn vào hình như tưởng rất bình yên rất êm ấm đó... có những đợt sóng ngầm hỉ nộ ái ố của cuộc sống, những sóng ngầm mà đến lúc nào đó nó có thể ầm ào nổi lên thành đợt sóng thần đổ ập vào bờ của đời ta làm cho chúng ta tan nát!! hay.. thành những đợt sóng bàng bạc đổ và vỗ rào rạt lên bờ cát hay vỗ vào những ghềnh đá trong những buổi sáng bình minh hay trong những buổi chiều êm đềm với ráng hồng rực đỏ ở cuối biển khơi chân trời... là còn tùy thuộc vào cái nhân duyên, vào cái giác ngộ của từng cá thể sống trong cái tổ đó !
Chút tản mạn với Marg., với anh Bu, với anh PNH, với Toro.. những người bạn đã gây ra đợt sóng ngầm cho 2 cái entries của Marg..
Chúc tất cả chúng ta ngủ ngon, giấc ngủ thật đầy thật sâu trong cái ổ ấm áp của mình nhé.
TTM
PP. rạng sáng 15/10/2011 - 1:21AM
14 comments: