Thứ Bảy, ngày 14 tháng 2 năm 2015

Mai Anh Đào nở


Valentine's day - 14/02/2015




Sáng nay ngắm hoa Mai Anh Đào nở
Sương mịt mờ hoa trắng vẫn tinh khôi..

Ta cách xa nhau biển trời lồng lộng
Ở bên kia hoa lá đẫm hơi sương
Nhớ bên đây mưa phùn vương ướt tóc!

"Anh vẫn mong em, khi buồn đừng khóc
Đề dành nước mắt khi vui.."


TTM
Valentine's day - 14/02/2015

--> Read more..

Chủ Nhật, ngày 08 tháng 2 năm 2015

NỘI BÀI - phi trường quốc tế mới.



Sáng hôm 2/2 con rể đưa mẹ từ Hà Nội ra phi trường để bay trở về nơi làm việc. Lần này tôi được bay đi từ sân bay quốc tế mới xây dựng xong.. tôi chợt thích thú rất muốn khám phá xem phi trường mới ở Thủ Đô của mình có gì mới hơn các phi trường quốc tế ở các nước khác hay không?

Khi xe đến đầu cụm đường lên phi trường thì cậu tài xế và con rể tôi phải căng mắt tìm bảng hướng dẫn xem con đường nào ra ga Quốc nội, con đường nào ra ga quốc tế.. Bác tài xế nói "Thôi thì con cứ đi thử con đường này nếu không đúng thì bác cháu mình quay xe lại chắc chưa muộn chuyến bay.. ".

Khoảng vài tháng trước, lúc vẫn dùng phi trường cũ bay đường quốc tế, có làm thêm con đường cao cho xe chạy lên sảnh đón khách ở phi trường, nhưng khi con tôi đưa tôi đi từ hướng HN lên thì tôi cảm thấy vẫn rối rắm, bảng chỉ dẫn không rõ như ở phi trường Tân Sơn Nhất ở Sài Gòn. Giá mà sân bay có các bảng hướng dẫn rõ ràng thì mình sẽ chẳng rối với mấy con đường lên cao như thế này nhỉ !

Hôm ấy vội giờ bay, tôi không kịp để chạy rong ngắm toàn cảnh mặt trước của phi trường, tạm tìm trên net tấm hình này :



Hai mẹ con tôi đứng trước cửa vào sảnh ở bên tay phải của sân ga.





Dõi nhìn theo xe con vừa rời đi..




Đứng ở trước sảnh để nhìn ra không gian trước nhà ga..


Nhìn từ bên ngoài có cửa lớn (đóng) và cửa nhỏ để đi vào trong nhà ga..




Qua khỏi cửa để vào đến sảnh trước khi đến các quầy check-in.




Tại đây, khi thấy tôi đứng nhìn bảng hướng dẫn xem sẽ đăng ký vé ở sảnh nào, thì một anh chắc là Hải quan sân bay đến hỏi thăm xem tôi đi hãng nào và vui vẻ chỉ dẫn cho tôi, khi biết tôi có thẻ thành viên thì bạn ấy cũng rất tận tình chỉ tôi hướng đi về quầy đăng ký... Lúc bạn ấy thấy tôi quay lại nhìn thì bạn ấy cũng tiến đến gần hỏi "Cô cần hỏi thêm gì ạ! "

Tôi trả lời là "Chỉ là muốn cám ơn cháu thêm lần nữa.. cháu vui lòng cho cô chụp một tấm hình nhé!"




Không giống như ở các sân ga khác, mỗi một hãng hàng không có một dãy quầy check-in vé, trong đó có vài ba quầy VIP dành cho khách hàng ưu tiên còn lại là các quầy economic khác, riêng ở ga Quốc tế Nội Bài mới xây xong thì có hẳn một dãy quầy riêng biệt cho các khách hàng có thẻ VIP đăng ký vé cho tất cả các chuyến bay, dù có phân biệt nhưng kể ra cũng rất tiện.

Rẽ vào phía tay phải của con đường này sẽ đến dãy quầy vé VIP.




Cô phục vụ quầy VIP cũng rất tận tình chỉ tôi hướng đi vào quầy Hải Quan để làm thủ tục xuất cảnh..




Tòa ga chia làm hai sảnh lớn, mỗi một bên sảnh có khoảng mười quày Hải Quan đăng ký xuất cảnh, sảnh bên tôi có 28 cổng (gate) ra máy bay, nhìn vào bảng hướng dẫn cổng ra máy bay thì sảnh bên kia có số cổng từ số 29-36, nếu chỉ có 8 cổng ra thì sảnh đợi ra máy bay cho từng cổng sẽ rộng hơn sảnh bay bên đây. Cũng đúng vì bên ấy đi các nước lớn hơn.

Làm thủ tục xuất cảnh xong, tôi quay lại nhìn các anh Hải Quan và đường đi về sảnh bên tay trái của tôi, sáng nay bên sảnh bay này hơi vắng khánh




VIP - phòng đợi dành cho khách hàng mua vé hạng thương gia và khách hàng có Thẻ thành viên của các hãng bay từ thẻ vàng trở lên. Phòng này nằm ở tầng ba của tòa nhà ga.

Lần này, phòng VIP của sân bay quốc tế trang trí đẹp hơn, đứng ở ngoài cửa vào có một cô hướng dẫn viên, bên trong cửa có quầy tiếp tân, có phòng vi tính nằm bên trong cái hoa sen trắng này, trong phòng đợi cũng rộng hơn ở sân bay cũ, nơi ngồi và bàn ghế cũng rất trang trọng và thoải mái, wifie cho khách online thoải mái..




















Sau cái cột lớn là góc nhỏ tôi ngồi.








Tới giờ bay, tôi xuống tầng hai để theo hành khách ra máy bay. Lần này có thêm quầy trả VAT cho khách hàng có hóa đơn mua hàng hóa trong nước.. Có thêm nhiều đường trượt đi tới các cổng, như vậy làm cho bước chân già của tôi cũng nhẹ thêm vài bước. Những con đường từ quầy vé để ra máy bay có trải thảm màu xám, đây là những nét mới của phi trường này.





Tôi đứng trong đường trượt dành cho đi bộ đến quầy soát vé ra máy bay.. nhẹ bước chân đi :-)








Chỉ có hơn một tiếng đồng hồ kể từ lúc đến ga cho đến khi tôi bước lên máy bay, chưa kịp đi hết các sảnh đợi, chưa kịp ngắm các quầy hàng hóa duty free, chỉ kịp ăn lót lòng nhẹ xong là theo đường trượt ra máy bay.

Cảm nhận đầu tiên là sự phục vụ của sân bay từ bên ngoài sảnh đến bên trong phòng đợi đã rất tốt hơn. Sân bay mới mẻ, nhưng so với các phi trường khác, không nói các khu vực khác, chỉ nói khu vực lân cận VN như Thái Lan, Korea, Hồng Kong và Taipei.. thì lại thua xa. Trước giải phóng phi trường Tân Sơn Nhất đã được dự kiến làm cảng trung chuyển lớn nhất Đông Nam Á, nhưng khi đất nước thống nhất xong thì cả nhà đều đóng cửa lại cho bố mẹ con cái đều "tu thân - tề gia - trị quốc - bình thiên hạ", mãi đến hơn mười năm sau mới mở cửa bắt đầu cho khách vãng lai ghé nhà..

Lần đầu tiên tôi xuất ngoại vào năm 1996 là đi Taiwan, nhìn sân bay 1 và 2 ở Taipei to lớn, đẹp đẽ lộng lẫy mà lòng tôi chợt bùi ngùi.. ngày xưa họ còn qua VN mình đi làm thuê.. thế mà chỉ sau hơn 10 năm, họ đã kiến thiết đất nước, kiến thiết những con đường Metro trên không và dưới đường ngầm khắp cả thành phố Đài Bắc, còn trong cả nước thì đường cao tốc, đường xuyên hầm xuyên qua bao nhiêu là ngọn núi..  bao nhiêu là phúc lợi đều được trang bị cho dân sinh..

Mình đóng cửa thì Taipei, Thailand, Korea, Nhật bản.. trở thành những trạm trung chuyển lớn nối liền Châu Á với các châu lục khác, cứ mỗi mươi phút biết bao chuyến bay bay qua.. thu nhập của những phút bay quá cảnh qua sân bay đó biết bao nhiêu là tiền cho đất nước họ! Còn sân bay mới của Thủ đô mình xây dựng vào thế kỷ thứ 21, chỉ có 36 cổng ra máy bay, nếu so với gần trăm cổng ra của Taipei, Hồng Kong.. hay Thái Lan thì khách hàng sẽ không đi lạc cổng ra... được như vậy cũng là quí rồi.




Sáng mùa Đông ở Hà Nội rất lạnh, nhưng khi máy bay vừa lên cao, nắng đã rực sáng bên ô cửa sổ nhỏ, tôi dơ bàn tay ra đón nắng.. bàn tay tôi gầy guộc nhỏ..

TTM
PP. 08/02/2015 - 20 tháng Chạp năm Giáp Ngọ.
Viết cho chuyến bay 02/02/2015 - Ngày 14 tháng Chạp năm Giáp Ngọ.



--> Read more..

Thứ Tư, ngày 04 tháng 2 năm 2015

VỀ CHỐN XƯA..

Trong vài năm gần đây, nhất là vào năm nay khi tôi bước vào tuổi 60s, thì trong lòng tôi lúc nào cũng đau đáu hướng về phía bắc và cực bắc của đất nước, một phần vì tôi gả con gái về nơi đấy, một phần vì nơi ấy là nơi chôn nhau cắt rốn của tôi và phần lớn vì nơi ấy là quê hương của Mẹ, là nơi mà tôi chưa tìm ra mộ của ông bà Ngoại, là nơi mà Ông Bà Nội của tôi từ Quảng Tây Trung Quốc qua và cuối cùng đã gửi nấm mộ ở trên một ngọn đồi cao đầy sim tím, mặt hướng về phía núi cao và biển sâu.. người luôn dõi theo bước đàn con đàn cháu đang tha hương khắp nơi..

Đầu năm nay vào đúng ngày tôi tròn Lục Thập Hoa Giáp, trong cái giá rét của mùa Xuân tôi đã về nơi ấy, để hướng về phía quê mà nhớ về cha mẹ, nhớ nơi và ngày mẹ đã sanh ra mình, nhớ về song thân suốt cả đời tần tảo tha hương nuôi đàn con khôn lớn.

Và cũng là lần đầu tiên tôi đã đi về cái xã Đông Ngũ, Tiên Yên hẻo lánh ấy trong mưa phùn và trong giá lạnh để lên ngọn đồi cao đi viếng mộ ông bà Nội mình.

  • Trên đường đi lên đồi Sim nơi mộ ông bà tôi nằm ở nơi ấy..


Đá trơn trợt dưới cơn mưa phùn..




Tôi và người cháu lớn tuổi hơn nhưng phải gọi tôi bằng Cô.
(Cha của cháu là anh con Bác ruột của tôi)


Tôi và con rể đứng bên ngôi mộ Ông Bà Nội của tôi.

Đau lòng khi nhìn thấy mộ của ông bà nằm trong đám cỏ dày đặc, nên chúng tôi sắp đặt vào ngày Trùng Cửu năm nay, các anh, các em, tôi và con cháu - người từ Mỹ, người ở TQ, người ở VN - đã trở lại nơi ấy để tảo mộ cho ông bà và tạm xây tường che chắn những nấm mộ cho ông bà và các bác tôi... Có lẽ khi người ta đến tuổi già người ta càng mong muốn làm cho tròn những việc mà cha mẹ mình gởi gắm mà lúc trẻ mình chưa làm được..

  • Trở lại vào ngày lễ Trùng Cửu để tảo mộ.




Cháu trai gọi tôi bằng Cô, các cháu gái gọi tôi bằng Bà Cô.


Mộ ông bà tôi hướng về núi cao và biển lộng gió.


Cuối cùng cũng là cát bụi..




Trời tháng Chín Tiết Trùng Cửu hôm ấy nắng lắm, sau khi tảo mộ cho ông bà Nội xong, tôi lại tiếp tục theo chân các em và các cháu đi sang các ngọn đồi khác để tảo mộ cho mấy ông Bác của tôi.. Con rể tôi phải đứng lại đợi mẹ, vì mẹ còn mải mê với những quả Sim tím ngọt lịm ở hai bên con đường quanh co lên xuống mấy ngọn đồi..




Tôi và em trai út của tôi cùng ông em con bác từ TQ sang - nhỏ hơn tôi hai tuổi, người Hoa nếu cùng Chi, ai lớn thì làm anh, làm chị - sau khi tảo xong ngôi mộ cho một ông bác.. ngồi nghỉ trốn nắng ở bụi cây.


Khi vừa leo lên gần đến đầu một ngọn đồi khác thì tôi cảm thấy người choáng váng quá, nên gọi cháu gái ngồi nghỉ và đi lấy nước uống.

Cuối cùng khi vừa lên tới đầu ngôi mộ ông bác khác của tôi, thì tôi bị say nắng và ngất đi vì bị mệt khi đi lên đi xuống tới mấy ngọn đồi.. làm cho các em và cháu tôi hoảng lên...

Thế đó, kể từ ngày đất nước thống nhất mãi cho tới năm 2000, tôi mới có điều kiện lo cho em trai đưa Cha mình trở về quê cúng mộ cho Ông Bà, để rồi tới đầu năm 2005 thì cha tôi mất. Từ đấy trong lòng những đứa con chúng tôi luôn nhớ đến những ước muốn của cha mẹ, luôn nhớ về hình ảnh cha già khóc dài khi đến trước mộ của cha mẹ mình - sau bao nhiêu năm chia cắt cha tôi mới được trở về viếng thăm - nên lòng chúng tôi cứ đau đáu hướng về nơi địa đầu đất nước này..

Và năm nay khi tôi bước vào cái tuổi 60s, lần đầu tiên tôi mới vượt cả chặng đường dài để về cúng trước mộ của ông bà mình. Để nhớ về thế hệ cha mẹ và các bác tôi đã về với cát bụi, chỉ còn lại từ Chi của tôi trở xuống, chúng tôi, các ông anh và bà chị - con cái của các Bác tôi - tuổi người nào cũng trên 70s - cũng tha hương sinh sống rải rác khắp các nơi trên vài nước, con cháu chúng tôi sẽ kế tiếp..  còn chúng tôi cuối cùng dù ở nơi nào cũng sẽ trở về với cát bụi như cha ông mình mà thôi.

***



Và mấy hôm vừa rồi - khi mà cái năm Giáp Ngọ gần đi qua thì tôi lại muốn đi về Hà Nội, để một lần nữa trong lòng ray rức thương ngày mẹ trở dạ trong cái giá rét có lẽ dưới 12-13 độ, ngày ấy làm gì có cửa kính để che chắn gió, mẹ tôi chắc lạnh lắm.. để bây giờ khi đến cái tuổi 60s tôi mới biết đến cái giá lạnh căm căm, mới liên tưởng đến những ngày mẹ đã chăm bẵm chịu đựng như thế nào trong cái giá lạnh của mùa xuân năm ấy...

TTM
Viết ngắn cho chặng đường đi về Chốn Xưa trong năm Giáp Ngọ 2014-2015
PP. 03/02/2015 - Rằm tháng Chạp năm Giáp Ngọ.

.
--> Read more..

Share It

Song Ngư..

“Hòa vào dòng chảy, và luôn mong muốn bản thân thay đổi khác hơn ngày hôm qua.”






.. Và mây vẫn trôi giữa dòng đời bụi bặm... Người đi qua đời.. chợt.. cũ đến chẳng còn quen....

Thiên di



- Bớt ăn thịt, ăn nhiều rau
- Bớt ăn mặn, ăn nhiều chất chua
- Bớt ăn đường, ăn nhiều hoa quả
- Bớt ăn chất bột, ăn nhiều sữa

- Bớt mặc nhiều quần áo, tắm nhiều lần
- Bớt đi xe, năng đi bộ
- Bớt phiền muộn, ngủ nhiều hơn
- Bớt nóng giận, cười nhiều hơn

- Bớt nói, làm nhiều hơn
- Bớt ham muốn, chia sẻ nhiều hơn.




Những entries gần đây

Dấu chân..

Flag Counter

Steps

Bạn từ đâu đến bạn ơi!
Đến thì nhớ nhé đôi lời thăm nhau..

Mutiply 27/02/2013: 315,715 pageviews; 118 flags collected
free counters



Người xin lỗi trước là người dũng cảm nhất.
Người tha thứ trước là người mạnh mẽ nhất.
Và người lãng quên trước sẽ là người hạnh phúc nhất...