..





人生有情淚沾臆, Nhân sinh hữu tình lệ triêm ức,
江水江花豈終極。 Giang thuỷ giang hoa khởi chung cực.
杜甫 - Đỗ Phủ


Người xin lỗi trước là người dũng cảm nhất.
Người tha thứ trước là người mạnh mẽ nhất.
Và người lãng quên trước sẽ là người hạnh phúc nhất...

Thứ Ba, ngày 15 tháng 7 năm 2014

"Thượng Lâm Xuân Đán 上林春旦 "



Năm nay là năm Giáp Ngọ, là năm tuổi của tôi - một vòng đời loanh quanh đưa tôi đi mãi đến 60 năm sau trở về điểm tiếp giáp để nối cái vòng tròn năm Giáp Ngọ của thủa sơ sinh và năm Giáp Ngọ của tuổi 60.

Mấy năm nay có một thôi thúc âm thầm chờ đợi đến điểm tiếp giáp này trong tôi, và như một kỳ duyên, trong tháng Hai (tháng Giêng AL) năm nay - vào sinh nhật của mình - tôi đã sắp xếp được đúng thời gian đó để đi về miền Bắc, để đặt chân lên đất Hải Phòng - nơi chôn nhau cắt rún, để được hướng về Cầu Giấy, Từ Liêm, Hà Nội quê Mẹ và đi về cái xã nhỏ Đông Ngũ ở tỉnh Quảng Ninh xa xôi để được thắp nén nhang lên mộ của Ông Bà, đã từ Quảng Tây TQ qua và cuối cùng Ông Bà cũng nằm xuống và gối đầu trên lưng một ngọn đồi cao trên đất nước này để nhìn về đàn con cháu đang sống ở khắp các nơi.

Tôi có rất nhiều kỷ niệm về các ngày sinh của mình, một phần vì tập tục của gia đình của bản thân, một phần vì sự thương yêu của bạn bè và đồng nghiệp nữa.. kỷ niêm nào cũng ghi dấu ấn trong tôi. Nhưng khi gần đến con số 60, thì từ sinh nhật năm ngoái đến sinh nhật năm nay, sinh nhật nào cũng đầy ắp tình thân yêu của gia đình, đồng nghiệp và bè bạn.. nhất là trong năm nay khi cái vòng 60 vừa khép kín thì nhiều kỷ niệm và những suy tư càng sâu lắng hơn khiến tôi nung nấu nhiều điều muốn viết về nó, nhưng rồi vì sức khỏe vì công việc nên cái thời gian muốn viết của tôi càng bị trượt dài đi.

Nhưng cuối tháng Sáu vừa rồi trong dịp tôi bay về Hà Nội thăm con cháu, thêm hai kỷ niệm mà khi tôi được sở hữu đã làm tôi rúng động đến tận tâm can..


** Một là tôi được sở hữu bức tranh "Vạn lý độc hành" của họa sĩ Đỗ Đức. 


** Và được một bức thư pháp do Toro, người bạn nhỏ bác học, giỏi dắn và thâm thúy của tôi tặng. Mà người viết bức tranh thư pháp đó lại là cụ Nguyễn Văn Bách, được người đời xưng tụng là "Lỗ công Nguyễn Văn Bách: Cây đại thụ Thư pháp Việt Nam", thật quý hóa lắm thay!


Cụ Nguyễn Văn Bách (hình trên net)

Khi nghe Toro đọc từng từ một mảnh giấy và trong tranh mà tim can tôi tự nhiên rúng động theo từng chữ, cảm giác khó tả.. một số mệnh được thể hiện, được bóc trần chỉ trong vài chữ của người.

1.


百 蕾 雪 裏 方 沉 睡
一 見 枝 頭 白 半 開

Bách lôi tuyết lí phương trầm thụy
 Nhất kiến chi đầu bạch bán khai

Dịch nghĩa:

Hàng trăm búp hoa chìm ngủ say trong tuyết
Một lần thấy, đầu cành búp trắng đã hé nở nửa nụ.

Biên dịch ý thơ:

Trăm búp hoa chìm ngủ sâu trong tuyết
Một thoáng nhìn, đầu cành búp trắng đã nở hoa..


2. Bức tranh thư pháp : "Thượng Lâm Xuân Đán"



Vì trình độ nhìn thư pháp lối chữ thảo của tôi có hạn, nên tôi phải tra cứu và hỏi lại Toro, mới có thể gõ được chính xác từng chữ vào vi tính để nhìn nét chữ chân phương sẽ dễ đọc hơn lối chữ thư pháp của Lỗ Công Nguyễn Văn Bách.



甲午年荷月陳樹梅夫人惠存
上林春旦
記者阮潘謙莊贈


Dịch Hán Việt:

Giáp Ngọ niên Hạ nguyệt Trần Thụ Mai Phu nhân huệ tồn
THƯỢNG LÂM XUÂN ĐÁN
Kí giả Nguyễn Phan Khiêm trang tặng

Dịch nghĩa:

Tháng Hạ năm Giáp Ngọ, biếu Phu nhân Trần Thụ Mai để lưu niệm.
TRONG RỪNG BUỔI SÁNG MÙA XUÂN
Ký giả Nguyễn Phan Khiêm kính tặng.

Dịch ý :

@ Huệ tồn : Chính là biếu cho bạn để lưu niệm bảo tồn. 

@ Hạ nguyệt: Mùa Hạ theo âm lịch tức là tháng Tư, tháng Năm, tháng Sáu, nên ta cũng có thể hiểu là Hạ nguyệt ở đây là những tháng trong mùa Hạ. Vì thư pháp viết vào tháng Sáu năm 2014 Giáp Ngọ nên Lỗ Công đã viết là Giáp Ngọ niên Hạ Nguyêt : Tháng Sáu năm Giáp Ngọ.

@ 上林春旦 THƯỢNG LÂM XUÂN ĐÁN

Chữ THƯỢNG LÂM ở đây có thể hiểu là VƯỜN THƯỢNG UYỂN, VƯỜN CÂY, VƯỜN HOA, nhưng tôi lại thích cái ý của chính nó là TRONG RỪNG SÂU.

  • Trên non cao rừng sâu bỗng thức dậy vì ánh bình minh rực rỡ của một buổi sáng mùa xuân ấm áp;
  • Búp Mai trắng ngủ sâu trong tuyết suốt mùa đông chỉ một cái nhìn của mùa xuân đã bật lên hé nửa nụ chào đón nắng lung linh.


Gõ vào Google thì đầy các trang nói về Cụ Nguyễn Văn Bách, riêng tôi chưa có duyên được gặp Cụ, vậy mà Cụ chỉ nghe Toro kể sơ qua một chút tiểu sử đầy kinh kịch của tôi, Cụ đã phóng bút chỉ viết 4 chữ và hai câu, không dám giải thích ý sâu hơn, chỉ viết lại chút cảm xúc khi nghe và đọc, những xúc cảm dâng trào và rúng động sâu xa, cảm thấy như thấy chính mình.

Toro ơi! Cám ơn em đã có món quà đầy ý nghĩa cho chị.

TTM
PP. 15/07/2014
Viết cho buổi gặp mặt tại Hà Nội 29/06/2014

--> Read more..

Thứ Năm, ngày 10 tháng 7 năm 2014

"Vạn lý độc hành"


Tôi dừng trước một bức tranh sơn dầu ở ngay ngạch cửa phòng tranh của anh Đông Ngàn Đỗ Đức, hình ảnh một con ngựa độc hành đang được treo ở nơi ấy.




Hình lấy ở trang web: http://www.dongngandoduc.com/


Tôi ngẩn ra ngắm và hỏi anh :
  • "Anh Đông Ngàn ơi! Con ngựa đang thồ gì trên lưng?"
Anh Đông Ngàn chưa trả lời ngay mà quay lại hỏi tôi :
  • "Chị có thấy gì khác trong bức tranh ngựa này" và anh nói tiếp:
  • "Bức tranh này mang tên VẠN LÝ ĐỘC HÀNH, vẽ một con ngựa, lưng thồ hành lí, đang lặng lẽ bước trên đường vô định. Mà không có đường đi, không có người dắt..  con ngựa này là con ngựa thân phận, đó hình ảnh của một đời người “Vạn lí độc hành” chính là thân phận một kiếp người. Tôi vẽ nó trong suy tư ấy.".

Tôi nhìn kỹ, đúng thật, một con ngựa thồ nặng đang bước đi, đang bước chứ không phải đang phi nước đại, dưới vó ngựa là núi đá, là lá rừng, hay là mây.. tùy mình nghĩ vậy.

Tôi theo anh bước vào trong vừa ngắm tranh vừa nghe anh giới thiệu từng bức họa. Trong phòng có khoảng hơn mươi bức họa những con ngựa ở trên vùng rẻo cao, nhưng khi xem đến quyển NGỰA TRÊN NÚI xuất bản vào năm 2013, nhìn vào danh mục tranh triển lãm của anh lên tới 51 tranh sơn dầu, nhìn sâu vào từng bức tranh thì tôi mới thấy hết những thâm trầm trong từng nét vẽ trên từng dáng của những con ngựa đang đứng, đang bước đi trên núi, trên đá, trong heo hút.. của anh.






Trở lại câu chuyện ở phòng tranh, lúc ấy tôi đang được anh Đông Ngàn giới thiệu mấy bức tranh Sen mà anh vừa vẽ xong, nhưng không hiểu sao trong lòng tôi cứ thúc dục tôi quay về với bức "VẠN LÝ ĐỘC HÀNH ", thế là tôi trở lại nơi treo bức tranh ... và tôi đã mang nó từ Hà Nội bay về Sài Gòn.




Trong tranh, hình ảnh con ngựa với cái đầu không cúi thấp, cái đuôi không vung cao lên, trên lưng vác thồ hành lý, phía trước mặt không có con đường, chỉ có con ngựa dấn những bước chân về phía trước trên con đường.. hư không, con ngựa đã tự tạo con đường cho riêng mình, hình ảnh của một sự tận tụy nhẫn nại khác hẳn với hình ảnh con ngựa phóng nước đại như ta thường thấy, và rồi chỉ một thoáng ta thấy ngoài một chút màu xanh xa xa của núi rừng, bước chân đã đưa con ngựa đi để dần dần như nhòa đi con ngựa lẫn vào vách núi đá hay lẫn vào màu lá rừng rụng vàng sẫm..

Hình ảnh đó làm cho tôi liên tưởng đến hình ảnh của đời người, liên tưởng đến chính bản thân mình, có lẽ tại tôi mang cái tuổi con Ngọ chăng? Đã bao nhiêu năm trong những chuyến bay, một mình ngồi trong sân ga đông người nhưng tôi vẫn độc hành; tôi bôn ba lặn lội trong dòng đời vui thì chia sẻ buồn thì riêng mang của mình, tôi độc hành.. Có lẽ thế chăng? Cho nên trong phòng tranh có bức tranh ngựa có đôi có cặp, có bức có cả người đồng hành với ngựa.. bức nào cũng có ý nghĩa riêng nhưng lại không thôi thúc tôi, cái độc hành của con ngựa này đã ám vào tôi ngay khi tôi bước qua ngưỡng cửa của phòng tranh này.

Trong kinh Phật quyển "Tương Ưng Ố Kinh - Gậy thúc ngựa", Đức Phật sau khi thành đạo, trên các nẻo đường du hóa, có hơn một lần Đức Đạo Sư đã mang loài ngựa ra làm hình ảnh ví dụ để huấn thị hàng môn đệ:

“Này các Tỳ kheo! Trên đời này có bốn loại ngựa hay:
  1. Hạng ngựa vừa thấy bóng roi đã chạy, như người vừa nghe nhắc rằng có ai đó mệnh chung liền tỉnh ngộ tu tập và đạt kết quả tốt.
  2. Hạng ngựa không sợ bóng roi, chỉ sợ gậy (có đóng đinh nhọn) thúc vào mông, giống như người vừa thấy ai đó mệnh chung, liền tỉnh ngộ, tinh cần tu tập và đạt kết quả tốt.
  3. Hạng ngựa đợi gậy đâm vào thịt mới sợ, như hạng người khi tận mắt thấy thân nhân mình mệnh chung, liền tỉnh ngộ, tinh cần tu tập và đạt kết quả tốt.
  4. Hạng ngựa đợi đến lúc gậy thúc thấu xương mới sợ, như hạng người khi tự thân bị bệnh khổ mới tỉnh ngộ, tinh cần tu tập và đạt kết quả tốt”.
(Tương Ưng ố Kinh Gậy thúc ngựa)

Thì con Vạn Lý Độc Hành này không thuộc bốn loại trên, nó đã buông bỏ vượt qua những vướng mắc của cuộc đời, vượt qua những đoạn đường phong trần gập ghềnh đầy bão táp vùi dập, nó đã hoàn toàn bỏ được cái tâm cố chấp, kiến tánh mà sải bước đi về phía trước đi cho hết con đường của đời mình..

Cám ơn anh Đông Ngàn Đỗ Đức, người đã vẽ bức tranh sắc sắc không không này!

TTM.
PP. 10/07/2014

--> Read more..

Thứ Ba, ngày 08 tháng 7 năm 2014

Bà cụ bán Cốm ở phố Thanh Xuân


Hôm ở Hà Nội, sáng sớm hai mẹ con đi chợ, lúc về ghé hàng Sầu Riêng mua cho cháu ngoại bánh Đúc và Sầu riêng.





Hai chị bán hàng thấy tôi nhìn bà cụ bán Cốm ngồi bên cạnh bèn nói: "Bác mua giúp cho Cụ  ấy ít Cốm, Cụ khổ lắm có cái nhà để ớ thì cậu con trai mang đi cá độ bóng đá đến mất nhà, con dâu thì xô đuổi Cụ, nên Cụ phải ra ruộng ở..".



Nhìn lưng thúng Cốm của Bà cùng với tình cảnh của Bà ai chẳng thấy xót xa nhỉ ?





Về nhà mở gói Cốm ra, nhai hạt Cốm bùi thơm ngọt trong miệng nhưng vẫn thấy đắng lòng, dù đó chỉ là một vài hạt sạn nhỏ trong xã hội, nhưng những sự thật cứ phơi bày trước mắt trong hoàn cảnh xã hội quanh ta còn quá nhiều điều nhiễu nhương, những chuẩn mực đạo đức gia đình bị phá vỡ.. làm cho những người có lương tâm không tránh khỏi đau lòng !


TTM
Hà Nội sáng 30/06/2014
-----------------------------


--> Read more..

Thứ Hai, ngày 07 tháng 7 năm 2014

Chén trà của anh Hiệp tặng


Tháng Năm, tháng Sáu và tháng Bảy này tôi được gặp nhiều bạn, bạn ở Canada, vài bạn ở Hà Nội và anh Hiệp ở Sài Gòn, tuy nhiên lại không được gặp một nhóm bạn tổ chức họp mặt ở Sài Gòn.. thì thôi tùy duyên mà ta tương ngộ vậy. Sáng nay tôi pha trà uống, nên lại muốn tản mạn chuyện gặp anh Hiệp trước hihi :-)

Lâu lắm mới gặp lại anh Hiệp, hẹn gặp vì còn nợ anh chưa rinh về "hai vợ chồng khỉ" đan móc bằng tay của chị Hiệp, vì Như Thị biếu anh quyển sách, vì lâu quá chưa uống cafe với các anh.. thế là hai anh em hẹn gặp nhau ở quán coffee Highland ngay góc đường Hàm Nghi và bến xe Bus.



Gặp nhau hàn huyên đủ thứ, chuyện blog, chuyện Facebook.. rồi tôi mở Iphone vào trang Facebook của chị Phụng Châu cho anh Hiệp xem hình hai chị em PC vì chị Marguerite đang ở Pháp, sau đó hai anh em còn chụp chung một tấm hình để post vào trang của chị Phụng Châu để chào hai chị em nữa, tiện tag hình qua chào bên trang của Toro và Marg luôn.



Ở bên Facebook, việc cập nhật tin tức của nhau chỉ trong tíc tắc.. còn nhanh hơn cả đằng vân vượt vũ, chẳng còn ranh giới giữa thời gian và không gian.. !

Vì bạn bè bây giờ về facebook nhiều, có bạn bỏ luôn cái trang blogspot xinh xinh để chỉ ở bên face, mục đích cũng là để nhanh chóng kịp thời chia sẻ cái cô đơn của con người :-) .. Cho nên tôi rủ rê anh Hiệp tạo thêm một nhà bên Facebook nữa, viết bài bên face ở trang note trước vì hình ảnh ở note post lên sẽ đẹp hơn, sau đó copy và past vào blogspot, thế là tiện một công đôi chuyện..

Sau đó hai anh em tặng quà cho nhau:

  • quà của tôi chỉ là hai quyển sách mua ở nhà sách mà tôi và các bạn cùng mua để ủng hộ tinh thần của Gió Heo May và quyển sách của nhóm Áo tím, 
  • còn quà của anh Hiệp tặng tôi là cái chén bằng gốm của Nhật.. anh Hiệp nói "có thể dùng để đựng muối ớt chấm.. ổi, chấm me.." :-) nhưng giời ạ! tôi đã qua cái tuổi ô-mai thích ăn chua rất lâu rồi, nên tôi thốt ngay: "M sẽ dùng để uống trà.. "



Nhân tiện báo tin cho anh biết là đôi khỉ của chị làm, hai vợ chồng Tuấn Yến khen là công phu và dễ thương lắm, và cháu Bảo Huyên lại có thêm hai con khỉ trong bộ sưu tập chó con của cháu.. :-)







Mỗi lần về phép ở nhà, cái thú của tôi là dù bận bịu mấy nhưng sáng sớm sau khi tưới cây dọn vườn xong, tôi thường pha trà trong bộ tách chén của tôi, và hai hôm vừa rồi tôi pha trà để uống trong cái chén anh Hiệp cho.






Và sáng sớm hôm nay thức sớm để chuẩn bị đi làm, một tháng rất bộn bề công việc ở bên xứ người, tôi pha cho mình ly cafe và trà lại lấy chén trà gốm xinh xinh này ra uống..



Cám ơn anh Hiệp nhé! Món quà nhỏ nhưng M thích lắm.

TTM
PP. 07/07/2014


--> Read more..

Chủ Nhật, ngày 22 tháng 6 năm 2014

THỨ: viết chữ hoa hay viết chữ thường các ngày trong tuần?


THỨ:  Thứ Hai, Thứ Ba, Thứ Tư, Thứ Năm, Thứ Sáu, Thứ Bảy, Chúa Nhật.  



Sáng nay, mở trong điện thoại trang: 
để vừa đọc báo vừa nghe tin tức.. khi tới đoạn: "The president spoke to reporters at the White House on Thursday. "

Đọc đến chữ on Thursday... tôi chợt nghĩ, người Anh vẫn tuân thủ nguyên tắc viết chữ hoa khi viết về những ngày trong tuần và tháng trong năm. Còn ở VN mình thì ngoại trừ những người thuộc thế hệ tôi và trước đó, còn lại thì hình như bây giờ mọi người đã không tuân thủ theo quy định này nữa, ngay cả học sinh và báo chí khi viết đến các ngày trong tuần thì họ cũng không còn viết hoa nữa.

Không biết hiện nay trong chương trình học có học về nguyên tắc viết và ý nghĩa về những ngày trong tuần này không nhỉ?

Tôi nhớ ngày tôi còn bé khi vào học tiểu học, nghĩa là cách đây hơn 50 năm, khi học cách viết các ngày trong tuần từ Thứ Hai đến Chủ Nhật, tôi nhớ là thầy cô dạy tôi phải viết bằng chữ hoa. Thầy còn giảng nghĩa vì sao lại phải viết hoa những ngày này nữa, riêng ngày Chủ Nhật thì ngày xưa còn viết là Chúa Nhật.

Lâu quá tôi cũng không nhớ rõ lắm ý nghĩa về việc vì sao lại viết chữ hoa những ngày này nữa. Tuy nhiên đến bây giờ tôi vẫn giữ lối viết đó! Tôi có cổ xưa lắm không? Nhưng cái gì thuộc về nguyên tắc mà tôi đã biết rồi thì tôi vẫn tuân thủ giữ nó, có thể có những thứ không giữ được, nhưng còn trong chừng mừng nào đó mà có thể giữ được thì tôi vẫn tuân thủ, dù có thể đối với người khác thì việc này không có ý nghĩa gì cả.

Hôm nay là ngày Chúa Nhật, có nghĩa là ngày để mọi người sau một tuần làm việc phải dành một ngày cho Chúa và cho bản thân mình nghỉ ngơi.. nhưng theo dòng thác của cuộc sống, tôi, bạn và một số người nào đó có khi vì trách nhiêm, vì công việc vẫn chưa có ngày Chúa Nhật đúng nghĩa cho riêng mình.. đôi khi tôi tự nhủ là sẽ có ngày đó! nhưng là điều sai lầm nhỉ! vì hãy sống trong giây phút hiện tại, ngày mà SẼ đó biết đâu chẳng có !


Chúc bạn mình một ngày cuối tuần thật ấm cúng và hạnh phúc nha.

TTM
PP. 22/06/2014

--> Read more..

Thứ Năm, ngày 19 tháng 6 năm 2014

Gối đầu lên đá..




Gối đầu lên đá giấc ngủ gầy
Đá kia có muộn.. giấc xanh xao


TTM
PP. 19/06/2014



--> Read more..

Chủ Nhật, ngày 15 tháng 6 năm 2014

"Bỏ quên chiếc áo trên cành hoa Sen.."


Album 3: HOA SEN Ở HỒ AN THẮNG, Ninh Bình
Do bạn Lâm Khôn Thụy 林坤瑞 thu hình.

Hôm nay tôi tiếp tục lần theo dấu album hình của bạn và đã nhặt được một album đầy những hình ảnh hoa Sen mà bạn ấy thu được ở một cái đầm bên sông trong một dãy núi ở Ninh Bình.

Ở Đài Loan, hoa Sen là một trong những loại hoa quý trồng rất nhiều trong các thung lũng của giữa những ngọn núi cao, nhưng có lẽ vì bạn đến sống và làm việc tại Việt Nam, trong những lúc mê mẩn đi thăm thú làng mạc được bao quanh bởi núi cao núi thấp trùng điệp ở Ninh Bình, bất chợt thấy Sen nở bên hồ đẹp quá, thế là bạn mải miết dọc theo cái đầm mà chụp hình. Hôm khoe album hoa Sen cho tôi, bạn còn đặc biệt chỉ cho tôi xem những tấm hình có những con ong mật đang hút nhụy sen được bạn ấy canh chụp từ khi ong ghé vào nhụy sen đến khi ong bay ra khỏi đóa sen nữa, đúng là tính cách của người thích săn ảnh đẹp muốn được chia sẻ cho những người bạn cũng chung sở thích.

Album này được bạn Khôn Thụy đặt tên là "安勝湖, 皇帝石及河邊荷花" xin tạm dịch là "An Thắng hồ, Hoàng Đế thạch và hoa Sen bên sông". Hoàng Đế thạch thì tôi biết đó là một ngọn núi giữa hai khe núi có một ngôi chùa, riêng hồ An Thắng, thì thú thật là tôi có vào Google để tra cái địa danh ấy nhưng không thấy cái hồ nào tên là An Thắng cả, mà hôm nay tôi không đến Cty mới để làm việc không gặp bạn để hỏi, đành viết ở đây nhờ các bạn ở Ninh Bình cho biết thêm thông tin về địa phương này vậy.

Các bạn hãy cùng tôi theo bước chân của bạn Khôn Thụy ngắm những bức tranh Sen ở Ninh Bình nhé!

HÔM ĐẦU NHỮNG BÚP SEN CHƯA NỞ, ĐIỂM HỒNG CHEN TRONG LÁ XANH NGẬP CẢ CÁNH ĐỒNG.

























HAI ngày trước Sen vẫn là búp, sen chưa nở.. hai ngày sau trở lại thì sen đã nở rộ rồi..






















































Khi post những tấm hình này, làm tôi liên tưởng đến những câu ca dao nổi tiếng trong dân gian Bắc bộ xưa:

Hôm qua tát nước đầu đình
Bỏ quên cái áo trên cành hoa sen
Em được thì cho anh xin
Hay là em để làm tin trong nhà?
....

Mấy hôm trước anh Vu Nho có post trên facebook một tấm hình cây Sen thân gỗ với ghi chú như sau:

Thì tôi nghĩ "Cành hoa sen" ngày xưa trong câu ca dao nổi tiếng ấy không thể là "Cành hoa sen" thân gỗ này được, vì từ bé tôi chỉ biết có hoa Sen sống ở trong đầm, khi đi học thì biết bài ca dao nổi tiếng này liên quan đến cành sen mà tôi biết từ bé, chứ chưa nghe và biết đến cây hoa Sen thân gỗ bao giờ cả. Nhưng vì do anh Vu Nho nêu vấn đề này nên tôi có đôi chút băn khoăn, nên sau khi anh post note trên thì tôi có vào Google tra thấy bài viết ở trang báo Bách khoa tri thức cũng có nói đến cây Sen thân gỗ này..

"Vị này đã không để ý rằng chúng tôi tuyệt nhiên không bàn đến chữ ''sen'' trong bài ca dao. Chúng tôi chỉ bác ý kiến của ông Lê Bầu cho rằng cây mộc phù dung là ''cây hoa sen thân mộc'' mà thôi.."


Trở lại bài ca dao trên, ta thấy cành Sen thẳng, thân rỗng, dễ gẫy.. dĩ nhiên không thể chịu đựng được cái áo đầy mồ hôi ấy vắt lên được, thế mà đã được chàng nông dân xưa hư cấu, mượn ý, mượn vần, mượn cái ý bóng bẩy đẹp đẽ là đã "bỏ quên chiếc áo trên cành sen" thanh tao.. chứ không phải bỏ quên trên một cành đa, hay trong một chuồng heo hay chuồng bò.. cho thấy chàng nông dân xưa có tâm hồn thanh cao, ý nhị thâm sâu thốt lên được những câu thơ bóng bẩy chỉ với một cái cớ "Em được thì cho anh xin.." chỉ là để làm quen với nàng.. sau đó chàng được nước tiến tới nhờ vả nàng khâu vá cái "áo anh sứt chỉ đường tà", rồi tiến đến việc "Khâu rồi anh sẽ trả công" bằng những lễ vật của họ nhà trai cầu hôn và cưới nàng.. thì đúng là một câu chuyện hư cấu sâu xa, đầy ý nhị, dễ thương, dễ làm rúng động tâm tình của những nàng thôn nữ e ấp, từ đó mà nảy sinh những tình yêu lứa đôi không vượt khỏi lũy tre xanh của làng mạc ngày xưa.

"Đôi ta cách một con sông
Muốn sang anh ngả cành hồng cho sang"

Sự nung nấu muốn ngỏ ý được làm quen với nhau, muốn gặp nhau, muốn thấy nhau đến mức "Muốn sang anh ngả một cành hồng cho sang", "Bỏ quên chiếc áo trên cành hoa sen" .. đã tạo nên những tình tiết hư cấu đến mức ta cũng phải tin đó là điều có thể làm. Chính những cái rúng động sâu xa thanh tao ngàn đời xưa ấy đã tạo ra một kho tàng thi ca, ca dao phong phú trong dân gian để đến bây giờ chúng ta được thừa hưởng..

Cho nên tôi tin rằng "Cành hoa sen" trong câu ca dao xưa chính là cành sen thanh tao nở trong đầm, trong cái ao ở đầu đình quen thuộc ở trong từng làng quê ngày xưa của chúng ta, chứ không thể là trên một cành hoa sen thân gỗ được, vì loại cây mới phát hiện sau này ở một số nơi như chùa chiền hay trong vườn quốc gia, chứng tỏ loại cây gỗ này quí hiếm nhưng không phổ biến trong dân gian.

TTM
PP. 15/06/2014

--> Read more..

Những entries gần đây

Song Ngư..

“Hòa vào dòng chảy, và luôn mong muốn bản thân thay đổi khác hơn ngày hôm qua.”






.. Và mây vẫn trôi giữa dòng đời bụi bặm... Người đi qua đời.. chợt.. cũ đến chẳng còn quen....