Người xin lỗi trước là người dũng cảm nhất.
Người tha thứ trước là người mạnh mẽ nhất.
Và người lãng quên trước sẽ là người hạnh phúc nhất...

Thứ Sáu, ngày 21 tháng 11 năm 2014

NHỮNG CON PHỐ HẸP


.
Vào năm 1996, lần đầu tiên tôi đi Hà Nội, khi xe từ phi trường vào Hà Nội đi dọc theo những con đường vào nội thành thì điều đầu tiên mà tôi nhìn thấy làm tôi ngạc nhiên là những căn hộ hẹp nằm rải rác trên những con phố, chưa kể những căn hộ nằm trong con hẻm nhỏ.

Những căn phố hẹp đó được xẻ ra từ những ngôi nhà lớn có tầng lầu, hoặc từ những căn nhà trệt cấp 3 hoặc cấo 4..  được chia nhỏ ra để phân chia cho từng gia đình những cán bộ, nhân viên từ nơi khác đến sống và làm việc ở Hà Nội.

Năm ấy tôi đến thăm gia đình người bạn là cán bộ cấp cao trong một Bộ nọ, trong nhà gồm hai vợ chồng và hai con vậy mà chỉ được phân một căn hộ ở trong hẻm có diện thích khoảng 12 hay 16 m2 gì đó, trong nhà chỉ để được cái giường, cái bàn uống nước nhỏ, cái tủ.. cũng có một chỗ để nấu ăn chỉ đủ một người đứng nấu và cái phòng vệ sinh nhỏ, năm đó khi các con lớn lên thì bạn tôi phải mua thêm căn hộ nhỏ khác cũng ở chung trong con hẻm để cho các con ở. Những năm tháng ấy có được việc làm ở Hà Nội và có một căn hộ để sinh sống đã là hạnh phúc lắm rồi.

Sau đó tôi thường ra Hà Nội, lần nào ra tôi cũng bấm máy khi đi ngang qua những căn phố hẹp trên những con đường phố lớn của Hà Nội, những nét đặc thù này của Hà Nội có lẽ người ở Hà Nội đã quen mắt nên chẳng thấy gì lạ, nhưng những người yêu nét thanh lịch của Hà Nội có thể sẽ nhìn thấy thế mà nao lòng. Tôi cũng vài lần đi ra nước ngoài, có dịp vẫn đi ngắm những khu phố cổ và đi ngắm nhìn kiến trúc và nhân tình thế thái của dân sống trong các thành phố của đất nước họ, có lẽ họ cũng có những căn hộ nhỏ và hẹp nhưng cũng không nhỏ và hẹp như những căn phố được chia ra từ căn nhà lớn như ở đất nước mình.

***

Vừa rồi tôi ra Hà Nội, mùa thu trời âm u.. sau khi dạo chơi quanh hồ Hoàn Kiếm, tôi đi dọc theo phố Hàng Khay mới chỉ một nửa đoạn đường đã ngắm biết bao căn hộ nhỏ ở con phố này, có những con hẻm vào sâu trong đó có vài căn hộ nhỏ bày bán món ăn nổi tiếng, còn dọc theo con phố thì những căn hộ nhỏ dựa vào du khách mà bán đủ loại hàng để mà sinh sống..

1. MỘT CON HẺM HẸP CÓ VÀI CĂN HỘ BÁN HÀNG ĂN.












2. NHỮNG CĂN PHỐ HẸP NẰM DỌC THEO PHỐ HÀNG KHAY.







Tháp Rùa phản chiếu vào kiếng.. !


























ĐÂY LÀ MỘT CĂN NHÀ CAO TẦNG ĐƯỢC CHIA LÀM NHIỀU CĂN PHỐ HẸP.

  • Ba tầng trên cùng của căn nhà..





  • Hình của ba căn hộ ở dưới trệt, có lẽ mỗi căn hộ có bề ngang chỉ hơn 1 mét hoặc gần 2 mét mà thôi.



  • Cầu thang này chắc để đi lên hai tầng trên cùng..


  • Căn hộ bán cà phê chỉ cũng chỉ là cầu thang đi lên tầng hai








Chỉ đi có nửa dãy phố Hàng Khay mà thôi đã có biết bao căn hộ hẹp và nhỏ ở bên trong và bên ngoài, những người dân sống ở nơi này cũng đã quen với cuộc sống này rồi, nhưng làm người, ai mà chẳng mong có được căn hộ khoảng 60 đến 100 mét vuông để sinh sống và làm ăn nhỉ !

Ngoài phố vẫn dập dìu người qua lại dù hôm ấy lất phất mưa phùn giăng giăng..





Chỉ là thu lại hình để lưu lại ở nơi này, để sau này biết đâu vài mươi năm sau nữa, khi mà đất nước to đẹp hơn, phố phường khỏe mạnh hơn.. khi ta nhìn lại, thì có thể ta sẽ ngạc nhiên khi thấy ta đã từng có những căn hộ nhỏ như thế ở Hà Nội.

TTM
Ghi lại Hà Nội - 06/11/2014
.....................................
--> Read more..

Thứ Năm, ngày 13 tháng 11 năm 2014

Những cái lồng của cuộc sống.


Mỗi lần ra Hà Nội, tôi thường hay đứng ở bên balcony ở trên tầng 5 để nhìn xuống ngắm toàn cảnh khu sân của hai dãy nhà trong khu chung cư này.


Tôi cũng chưa biết khu chung cư này được xây dựng từ bao giờ, những cầu thang đi lên hình như cũng lâu lắm rồi chưa được tu bổ lại, và ở đây tôi cũng chưa được thấy căn hộ nào nguyên vẹn cả, vì căn hộ nào cũng đã được cắt nhỏ ra để chuyển nhượng cho người khác, cho nên không biết hiện trạng ban đầu của từng căn hộ ra sao nữa, mỗi căn hộ bây giờ của từng gia đình may lắm thì có ba phòng, còn không thì cũng chỉ gói gọn sinh hoạt gia đình trong hai căn phòng nhỏ.

Cũng vì lý chật hẹp đó, chủ nhân của mỗi căn hộ phải cơi nới căn hộ mình rộng ra bên ngoài để có nơi phơi áo quần hay để làm việc khác.., cho nên ta thường thấy đa phần những chung cư cũ ở Hà Nội - xây dựng trước ngày đất nước thống nhất - có mặt trong và mặt ngoài quanh tòa chung cư - đa phần - đều phải oằn mình gánh thêm những cái lồng bằng sắt thép có bề rộng theo căn hộ còn bề dài ra thì tùy gia đình có thể làm cho nó vươn ra bên ngoài được bao nhiêu thì vươn. Nhìn cái lồng dùng để phơi áo quần ở căn hộ của con gái tôi thì tôi ước mỗi cái lồng rộng ra khoảng hơn 1 mét, được gá lắp ghép vào căn hộ của nhà mình.

Những cái lồng gánh nặng cả cuộc sống được gắn vào tòa nhà, tuy lồi lõm khó coi vì nó phá vỡ cả kiến trúc và cảnh quan, nhưng cũng chỉ vì từ cái khó ló ra cái khôn, những gia đình đó họ có biết hay không biết khi bỏ mặc cả sự an toàn khi gắn vào tòa nhà "những cái lồng của cuộc sống" này !



































Và mỗi buổi sáng, chiều nhìn xuống khuôn viên sân của chung cư ta có thể thấy bà cầm chén chạy rong theo đứa cháu để đút cho cháu ăn, ở hai bên vỉa hè của hai dãy chung cư ta có thể thấy những người đàn ông lớn tuổi thanh nhàn ngồi đánh cờ tướng với nhau.

Cuộc sống có lẽ chỉ cần bình an như thế mà trôi qua !! và những tòa nhà chung cư ở Hà Nội cũng sẽ vẫn tiếp tục oằn lưng gánh gồng những cái lồng cuộc sống quanh thân của mình cho đến một ngày nào đó thành phố giàu đẹp lên cho những cư dân này có đủ điều kiện để mua căn hộ trong những chung cư mới xây dựng..

Đành phải nghĩ và mong chờ như thế, chứ làm người, sống và làm lụng vất vả cả đời chỉ mong mỗi ngày được sống tốt hơn lên, có ai mà không muốn được ở trong những căn nhà có tiện nghi ngày càng tốt hơn nhỉ!

TTM.
HN - 07/11/2014
Ghi lại những cảm nghĩ không nói lên bằng lời được.
*****************************************
--> Read more..

Thứ Bảy, ngày 18 tháng 10 năm 2014

Thổi trắng..


      
..
       Có những nỗi buồn đã quên mà vẫn nhớ !
       Có những niềm vui quá ít nên.. đã quên !

       May còn loài hoa trắng đầy hương thơm ngát..
       Ôi! Trắng bạt ngàn..
       thổi trắng..
       xóa cả trời xưa những vấn vương..

       TTM
       PP. 13/10/2014
******************************
--> Read more..

Thứ Hai, ngày 22 tháng 9 năm 2014

THIỆN DUYÊN

Tôi mở đầu entry này bằng hai chữ Thiện Duyên để viết về hai người bạn của mình.



Anh Chương và vợ chồng tôi làm việc trong cùng một Sở được vài năm, anh cưới Thu vào năm 1981, hai anh chị đều học Ngoại thương, vài năm sau thì anh Chương chuyển về TP.HCM làm việc.

Tuy ở hai tỉnh khác nhau nhưng chúng tôi vẫn liên lạc với nhau dù không thường xuyên lắm, có những lúc bẵng đi vài năm, thế mà lúc thì vì công việc, lúc thì vì muốn tụ họp ăn uống thì chúng tôi lại í ới gọi nhau, và không biết từ lúc nào ngay cả Thu và tôi cũng trở nên thân nhau.

Đến bây giờ khi chúng tôi đứa nào cũng đến ngưỡng cửa của tuổi 60s thì chúng tôi cảm thấy thân nhau hơn những năm tháng còn trẻ, có lẽ do chúng tôi có cùng một quan điểm sống, sống chan hòa, không bon chen chèn ép ai, thường thì chịu thiệt về mình một chút cũng chẳng mất gì.

Hai bạn quí tôi vì cùng chứng kiến cuộc đời trầm thăng của tôi qua năm tháng và riêng tôi thì quí hai vợ chồng bạn qua cách hai bạn đối xử với nhau trong xuyên suốt những năm tháng sống với nhau trong cuộc đời.

Đã qua hai lần bạn xây nhà, nhưng lần nào ghé thăm thì tôi cũng được hai bạn dẫn vào thăm cái phòng ngủ của hai người, cái phòng ngủ được Chương và Thu cùng chăm chút. Năm rồi dù nhà mới cao rộng nhưng cái tổ của hai bạn vẫn nhỏ, hướng về một cái balcony nhỏ, có cái bàn và hai cái ghế bên một không gian mở có hoa, có góc phòng đọc sách.

Từ phòng ngủ của bạn, tôi nhìn thấy một sự đầm ấm nồng nàn.

Một cặp vợ chồng cùng nhau xây dựng sự nghiệp, cùng nhau nuôi dưỡng con cái và phụng dưỡng cha mẹ hai bên, mỗi người luôn quan tâm và tôn trọng sở thích của đối phương, và lạ là họ chưa bao giờ gây gỗ nhau, anh Chương luôn quan tâm vợ và quan tâm đến tất cả thân bằng quyến thuộc bên nhà vợ, ngược lại Thu cũng trọn tình với bên nhà chồng, bây giờ vợ chồng con trai sống chung, họ nhìn cha mẹ như một tấm gương mà sống. Trong gia đình luôn có những buổi nói chuyện cởi mở giữa vợ chồng, giữa cha mẹ và các con với nhau, con dâu xem Thu như mẹ ruột của mình.

  • "Bà M biết không, khi cái xe hơi đầu tiên vừa mang về, con tôi leo lên xe định ngồi bên cạnh tôi, thì tôi nói với chúng :"Chỗ này là chỗ để dành cho mẹ ngồi đầu tiên, ba chở mẹ đi trước, sau này các con mới ngồi.. " . Vừa rồi đổi xe tôi cũng chở bà Thu đi trước, tôi phải cho các con biết và trân trọng mẹ, tất cả những gì tạo được cũng phải cho mẹ chúng trước."
Đó là câu nói của Chương. Gia đình anh ấy thờ Phật và tổ tiên, anh nghiên cứu đến Phật, Khổng, Lão.. có lẽ vì vậy mà anh sống rất nghĩa tình và rất từ tâm chăng?

Sinh nhật anh Chương ngay ngày 1/4 ngày Cá tháng 4, nhưng cách sống của anh lại sống thật.

Nghỉ hưu sớm, anh về mở một xưởng may nhỏ chỉ hơn trăm công nhân thôi, chuyên sản xuất đồng phục cho khách hàng Nhật, Hàn thân thuộc.. anh luôn chăm sóc đến đời sống của từng công nhân, công nhân xem anh như là người cha người anh chứ không chỉ là ông chủ hay giám đốc. Khi Cty đi vào ổn định anh thường tổ chức cho gia đình công nhân đi nghỉ mát ở xa. Anh nói "Phải cho công nhân mình biết những nơi mà tụi nó chưa được đi bao giờ. CN đứa nào khó khăn, ngay cả chuyện tình cảm cũng tìm đến tui, tui phải giải thích phải chia sẻ và giải tỏa cho tụi nó, sống thì phải chia sẻ thì mới sống hết lòng với nhau được..." Có lẽ vì thế mà công nhân ở quanh xóm đó làm việc rất lâu với Cty anh.

Năm rồi nàng Thu về hưu. Nàng học xong ngoại thương đi làm rồi học tiếp Master ở nước ngoài, làm việc trong Tổng Cty được bao nhiêu người mến yêu, hôm nghỉ hưu ngay cả khách hàng nước ngoài cũng gửi email về chia sẻ, nàng kể cho tôi mà nghe giọng có chút rươm rướm ngậm ngùi. Dù sao với trình độ đó về hưu ở tuổi 55 cũng tiếc lắm thay, nhưng làm việc ở nhà nước là thế, về để nhường vị trí đó cho người khác là điều tất yếu của chính sách cán bộ nước mình mà. Trong khi ở Cty tôi thì ông chủ tịch hay CEO thường nói với tôi khi tôi đề cập đến việc về hưu: "... cô cứ làm việc đến khi nào chạy không nổi nữa thì mới nghỉ nhé! "

Bây giờ hàng ngày đôi khi giúp chồng xem mail, rồi chăm sóc cho các con và cháu nội, chiều sau khi cơm nước xong nàng lại đi đánh bóng bàn, nàng là một cao thủ bóng bàn từ khi trẻ đến bây giờ.

Vừa rồi tôi ghé thăm nhà mới và dự cái tiệc sinh nhật nhỏ do Thu tổ chức cho anh Chương, chúng tôi hẹn nhau năm nay cùng đi Mỹ. Nhưng cuối cùng lại đi Sri Lanka. Chúng tôi đi viếng xứ Phật.

Hôm ấy vào ngày 31/8 hôm đó chúng tôi leo lên núi vào ba cái hang đá, mỗi cái động được tạc tượng đức Phật nhập diệt rất lớn và tạc rất nhiều tượng của các vị Bồ Tát Lạt ma ở xung quanh. Thì cũng chính hôm ấy là kỷ niệm ngày cưới của hai vợ chồng, 33 năm nghĩa tình, cho nên dù bận rộn lắm nhưng anh Chương đã thu xếp việc để đi du lịch xứ người với vợ.

















"BA MƯƠI BA NĂM RỒI ĐÓ.. "













Phong tục cột sợi bình an này vào cổ tay giống ở Myanmar, Lào, Thái Lan, Campuchia.. tuy nhiên ở Sri Lanka thì các vị Sư lại dùng màu trắng thay vì màu đỏ như ở mấy nơi trên..


















Cho nên buổi tối hôm ấy khi về đến cái khách sạn ở trên một thành phố cao nguyên ở Sri Lanka, bữa cơm tối đã biến thành một buổi tiệc nhỏ chúc mừng ngày kỷ niệm của mối lương duyên đôi vợ chồng bạn, một đêm thật vui thật hạnh phúc, một chuyến đi sẽ mãi trong hồi ức của bạn mình.









Màu của bụi hoa leo hôm ấy ở Sri Lanka sẽ mãi thắm thiết màu thủy chung như thế !



Sau chuyến đi Sri Lanka về, chồng lại tiếp tục bận rộn với công việc ở nhà máy, còn Thu thì theo hành trình đã lập sẵn lại đi chuyến Mông Cổ và mùa sinh nhật của nàng đã trải qua trên cái thảo nguyên mênh mông ấy..




Thu đứng ở trước bức tượng của Genghis Khan - Chinghis Khan (成吉思汗 1162-1227 Thành cát Tư Hãn) ở thành phố Ulaanbaatar, Mongolia.

******

Có DUYÊN NỢ thì mới nên nghĩa vợ chồng, có những mối lương duyên, thiện duyên thì cũng có những mối ác duyên.

  • THIỆN DUYÊN thì từ khi se tơ kết tóc, như mối lương duyên keo sơn họ đã gieo và thề nguyện cùng nhau từ tiền kiếp, kiếp này họ tiếp tục sống để mà chăm chút nhau, để mà nương nhau, để mà cùng sống chung trong hạnh phúc bình dị, êm đềm mà trả nợ cho nhau. Cái duyên nợ ấy cứ quyện vào nhau như thế mà trôi cho đến hết dòng đời..
  • Còn ÁC DUYÊN, thì từ khi kết hợp, cái mầm mống khổ đau đã xuất hiện, họ đã phải sống chung từng sát na trong mối duyên nợ gập ghềnh, sống để mà dày vò gây đau đớn cho nhau, hai cái nửa của họ cứ vơi chẳng đầy. Có những đôi cả hai bên đều cấu xé nhau, tiếp tục gây thêm nợ và ác nghiệp cho nhau, cho nên nợ khổ đau cứ chằng chịt theo nhau cho đến hết đời. Có đôi thì người chồng phải chịu đựng, có đôi thì người vợ bị dày vò, họ sống chung như chỉ để trả cho nhau những cái nợ cay đắng từ tiền kiếp... nhưng đột nhiên đến lúc nào đó khi mà một bên đã trả hết nợ cho bên kia thì đột nhiên mối ác duyên đó chấm hết và họ chia xa.


Khi mà chúng tôi ở vào cái tuổi để nhận ra rằng sau cái tình yêu nồng nhiệt của tuổi trẻ thì bây giờ lúc mà tuổi đời đang dần về chiều thì tình yêu ấy không chỉ là ở bề nổi nữa mà tình yêu ấy thấm đậm lặn sâu vào bên trong của nhau và tôi đã nhìn thấy mối THIỆN DUYÊN, thấy cái nhân duyên ấm áp ấy tràn đầy trong mái nhà của bạn mình.

Hai bạn tôi sau bao tháng ngày tào khang nghĩa tình, cái tình yêu ấy bây giờ mới từ vơi đến đầy.. đến sâu lắng, họ sẽ mãi nương vào nhau mà mãi theo nhau đến cuối dòng đời này..

TTM

Và Thu ơi!
Đây là entry chị viết - thay cho món quà sinh nhật - tặng em !
Chúc ngày sinh nhật thật vui nha!

Chị TTM
PP. 18/09/2014
***************
 
--> Read more..

Share It

Những entries gần đây

Song Ngư..

“Hòa vào dòng chảy, và luôn mong muốn bản thân thay đổi khác hơn ngày hôm qua.”






.. Và mây vẫn trôi giữa dòng đời bụi bặm... Người đi qua đời.. chợt.. cũ đến chẳng còn quen....

Dấu chân..

Flag Counter

Steps

Bạn từ đâu đến bạn ơi!
Đến thì nhớ nhé đôi lời thăm nhau..

Mutiply 27/02/2013: 315,715 pageviews; 118 flags collected
free counters