Thứ Tư, ngày 15 tháng 4 năm 2015

THIỆP CƯỚI ĐỘC ĐÁO của Hột Mít.


.
HỘT MÍT ĐI LẤY CHỒNG.

Hồi ấy tôi cũng không biết vì sao mà cô nàng chọn cho mình cái nick "Hột Mít Nhồi Bông"  nữa.. Chỉ thấy đột nhiên một ngày có cái nick ấy add vào.. té ra đó là đứa cháu gái của mình.

Mẹ của nàng nhỏ này là đứa em gái thứ 7 trong 10 đứa con của ba mẹ tôi. Sau 1975 em tôi mới 14 tuổi, vì cha tôi là người Hoa trải qua bao biến cố của thời cuộc, nên sau đó đã vội đưa gia đình về vùng Định Quán sống với cộng đồng người Hoa ở đó. Cũng vì thế mà em tôi phải tạm nghỉ học ở nhà phụ cha mẹ nương rẫy.. nếu kể về cuộc sống cơ cực thời đó thì biết bao giấy mực, những khổ sở rồi cũng đã qua.

Đến năm Dì ấy hơn 20 tuổi thì tôi đưa về Biên Hòa sống chung trong gia đình tôi, tôi tìm việc cho em làm và để em tiếp tục đi học lớp bổ túc. Sau đó em lập gia đình, mua căn nhà sống gần trong xóm với gia đình tôi.

Vợ chồng Dì ấy có ba đứa con, hai gái một trai trong đó con bé Hột Mít này là chị cả con gái đầu lòng của em tôi, cháu cũng tuổi con Ngọ nhỏ hơn bà Dì này tới 3 (ba) con giáp.. :-))



Hôm sanh bé, tôi là người ẵm cháu từ nhà Bảo sanh về nhà đặt lên giường cho mẹ. Tôi đặt tên cho cháu gái mình "Ngân Giang" với mong muốn cháu tôi như giòng sông ngọc ngà ấm áp của em mình, với mong muốn cháu lớn lên thông minh ngoan hiền. Trong phúc ấm tổ tiên, các cháu tôi học hành đều giỏi giang..


Cháu và mẹ..


Tuổi đang răng sún..

Nhỏ nhìn sún răng, mắt hơi bị lệch tí thôi chứ lớn lên - ngoài cái tội hơi thấp như Tài Dì này, còn lại là xinh gái phải biết nhé!








Và rất là ngoan hiền nữa.


KHI NÀNG TỐT NGHIỆP ĐẠI HỌC thì cả nhà tôi đã vui mừng biết bao ..




Chị Phương Khánh, Mẹ của Mít, bạn, Hột Mít, anh Huỳnh Lâm.




Mẹ và con gái ở giảng đường mừng con tốt nghiệp.


Và chàng nhỏ tóc vàng này cũng không thể thiếu mặt..


Và trong lễ tốt nghiệp của chàng, nàng cũng không vắng..


ẢNH HƯỞNG CỦA HỘT MÍT VỚI MISO
Tôi cũng phải đưa tin này vào đây, vì từ khi cháu nội tôi đi nhà trẻ, ở trường thì nhất ba Tuấn, nhì cô Giang.. có bà nội về trường thì Miso cũng làm lơ với bà, có khi còn khóc ré lên đòi theo cô Giang mới chịu..





TRỞ LẠI CHUYỆN TÌNH CỦA HAI ĐỨA
CHÚNG NÓ đã để ý tới nhau từ hồi còn ở cấp Ba, các bạn vào đường link của tờ báo này sẽ thấy bạn bè của hai đứa viết đầy đủ thông tin về cuộc tình của hai đứa.. Mãi tới khi bắt đầu vào đại học chúng mới đưa nhau về ra mắt gia đình hai bên..



Cả nhà tôi khi ấy biết thì biết vậy chứ cũng canh chừng chúng nó lắm.. Vì chàng trai tên TÈO kia cao lớn đẹp chai, hài hước, lại tài hoa ra phết, học công nghệ đồ họa IT gì đó, vẽ rất là giỏi, vào trang facebook của chàng nhìn tấm đồ họa nào thì tôi cũng phải buồn cười..  Cha mẹ nàng chỉ sợ chàng nhỏ tài hoa như thế, tình yêu của tuổi trẻ của chúng có đủ ràng buộc suốt đời nhau hay không? Hay lại để cho cháu gái tôi đau lòng.. Nên ba mẹ của Hột Mít cứ răn đe con gái, nước mắt của cháu tôi chắc cũng ròng ròng.. Tôi đôi lúc cũng phải can ngăn em gái mình..



Năm ngoái tôi nghe Hột Mít nói "chắc con sẽ cùng đi học master ở Úc với chị Tủn"  thì trong lòng tôi cũng nghe chùng xuống, chẳng nói gì chỉ động viên cháu là con đi học thêm cũng tốt..

Một tình yêu duy nhất, biết nhau từ tuổi còn thơ, trong suốt 7 năm ròng quen nhau, phong ba chắc cũng nhiều! Nhưng cái sợi Nhân Duyên chằng chịt từ tiền kiếp, nếu có thì chẳng bao giờ xa rời..


Hình của chàng nhỏ Tèo vẽ đó.. thế thì làm sao mà giận nhau được nhỉ :-_


Cuối năm vừa rồi, tôi về dự lễ Đính hôn của cháu tôi.


Gia đình tôi và các cháu.


Hai cháu và cha mẹ hai bên


Cháu và bố mẹ cùng hai em.

Ơn chúa, cuối cùng duyên nợ của chúng cũng kết lại, chàng Nguyễn Tèo và cô nàng Hột Mít bé nhỏ cảm thấy bên nhau chính là bến đỗ bình an nhất.



CHÚNG HÀI HƯỚC ĐẾN NỖI KHI hôm đi CHỤP HÌNH CƯỚI CŨNG LÀ CẢ MỘT KHO TRUYỆN CƯỜI.. nhưng tôi chỉ đưa vài tấm hình của chúng vào đây mang tính minh họa cho sự vui nhộn, hài hước và tài ba của chàng cháu rể tương lai của tôi mà thôi.






RỒI cuối cùng đến CÁI THIỆP CƯỚI ĐỘC ĐÁO này, chúng không dừng ở lối mòn cũ, mà đã được MÍT VÀ TÈO sáng tạo phát minh ra rất hài hước sau một đêm suy nghĩ tháo mồ hôi hột lớn hột nhỏ của hai đứa..

THIỆP CƯỚI với ý tưởng đặt trong chiếc LỌ ƯỚC THẦN KỲ..




Bên trong gồm:

PHONG BÌ đồng thời là THIỆP CƯỚI được thiết kế như tờ lịch treo tường với họ tên, tên cúng cơm của cô dâu - chú rể, thông tin gia đình và ngày tổ chức đám cưới. Mặt sau phong bì là sơ đồ hướng dẫn đường đi và một số lưu ý vui khi tham dự đám cưới.


THIỆP CƯỚI MỜI ĐẾN BÊN NHÀ GÁI

"Miếng cầu nên nghĩa phu thê
Mẹ cha đã định em về với anh
Hết rồi áo tím áo xanh
Bây giờ em đã có anh làm chồng."


THIỆP CƯỚI MỜI ĐẾN BÊN NHÀ TRAI
 
"Lấy nhau từ thủa tay không
Tình nghèo trên sóng bềnh bồng gieo neo
Quý nhau là tấm lòng son
Gian nan vẫn giữ vẹn tròn thủy chung"


Bên trong phong bì gồm :

TÂM TÌNH CỦA NGƯỜI SẮP LẬP GIA ĐÌNH
(thay cho Lời ngỏ)


TÂM TÌNH CỦA NGƯỜI ĐI ĂN CƯỚI
(Thay cho lời chúc)


CUỐI CÙNG LÀ TẤM HÌNH cưới được thiết kế gồm hình hai đứa, tên tuổi, địa điểm và thời gian nhìn rất hài hước của hai đứa mời bạn bè đến dự lễ cưới tại nhà thờ.




Hôm rồi về nhà, cũng là lúc mà hai cháu tôi làm xong HŨ THIỆP CƯỚI này, mẹ cháu sáng hôm ấy bước vào phòng trên tay cầm hũ Thiệp Hồng đến đặt lên bàn làm việc của tôi và cười nói :
  • Thiệp cưới của tụi nó làm xong rồi nhìn dễ thương lắm chị ơi! thiệp này chỉ gửi cho bạn bè thôi..
Nhìn đứa em - lúc nhỏ vất vả nhất nhà - của tôi cười mãn nguyện tôi cũng vui lây, tôi nói "Em nói với Giang là phải cho Dì một hũ chứ! " Và tôi định bụng sẽ viết gì đó lưu lại kỷ niệm về đứa cháu mà tôi đã ẵm bồng chăm sóc từ thửa còn nằm nôi cho đến khi khôn lớn. Nhà của mấy chị em tôi ở chung một xóm, sớm tối bên nhau, các con tôi, con của em gái và con của cậu Út lớn lên bên nhau. Bây giờ thoắt cái CHÚNG ĐÃ LỚN KHÔN.



Hôm nay Dì út cũng đã về đến nhà để phụ giúp chị gái lo cưới cho cháu rồi. Mai mốt tôi cũng bay về dự đám cưới để chúc phúc cho các cháu mình.

Tài Dì TTM
PP. 13/04/2015
.
.
--> Read more..

Thứ Hai, ngày 13 tháng 4 năm 2015

Chữ DUYÊN


.
"諸法因緣生, 亦從因緣滅
Chư pháp nhân duyên sanh, diệc tùng nhân-duyên diệt,
Các pháp do nhân-duyên sanh, cũng do nhân-duyên diệt, "

Theo Ðạo Phật thì vũ trụ là vô thỉ, nghĩa là không có điểm khởi đầu, và mọi sự mọi vật trong vũ trụ không thể đứng riêng một mình mà có được; trái lại, phải nương nhờ nhau mà thành. Nói một cách khác, từ vật lớn cho đến vật nhỏ, từ vật hữu hình cho đến vô hình, đều không ngoài nhân duyên mà có. Vì thế, trong kinh Phật thường nói: "Chư pháp tùng duyên 諸法從緣". 

Ở đây tôi không có tham vọng phân tích sâu về nguồn gốc xuất xứ chữ DUYÊN, cũng không đi sâu vào phân tích ngữ nghĩa của chữ DUYÊN nữa.. càng không nói về chữ Duyên trong chữ Duyên dáng, mà tôi chỉ muốn nói về chữ DUYÊN trong chữ NHÂN DUYÊN, cái chữ DUYÊN làm ta có mặt ở trong cuộc đời này, làm ta kết hợp thành cha mẹ, thành anh em, thành vợ chồng con cái, và là bạn bè thân hữu có trong cuộc đời của riêng mình.

Có lẽ chỉ vì khi mà người ta càng lớn tuổi thì người ta càng hay suy nghĩ, và dạo này trong lòng tôi - trong suốt mấy mươi năm được sống trong cõi luân hồi này - sau những tương ngộ, những hạnh duyên, những ác duyên của cuộc đời mình. Mỗi khi gặp được một điều vui, khi đụng phải một trở ngại, khi gặp và phải trải qua một biến cố nào đó trong cuộc đời mình.. thì tôi lại chiêm nghiệm chữ duyên và nhân quả ngay trong giây phút ấy để soi rọi ngay vào cuộc đời của mình..



VỚI CHA MẸ
Là hạnh duyên, tôi hạnh phúc khi được làm con của cha mẹ tôi.

Cha tôi theo ông bà rời cố quốc tha hương đi khắp nơi, gặp mẹ tôi ở xứ Bắc - lúc ấy một tiếng Hoa cũng nói không được - nhờ người lớn mai mối để thành duyên vợ chồng.. Hai ông bà rong ruổi từ Bắc vào Nam, từ Nam ra miền Trung trong cuộc mưu sinh, cha tôi văn võ song toàn, nhưng nói tiếng Việt không lưu loát lắm, thế mà đàn con chúng tôi đứa nào cũng học hành đàng hoàng, ông nhất quyết không để con cái mù chữ.. vào năm 1978-79 gia đình khó khăn, chị tôi đưa em gái út ra phụ việc trong quán phở của chị, ba tôi ra quán xách em tôi lên xe chở em đến trường, ông nhất quyết không vì khổ, không vì con là con gái mà để con bỏ học.

Bây giờ đàn cháu nội ngoại của ông lớn nhỏ đều tự ý thức học hành - đứa thì tốt nghiệp Thạc sĩ, đứa thì du học chuẩn bị cho học vị Thạc sĩ .. đứa thì chuẩn bị bảo vệ Tiến sĩ ở nước ngoài.

Cái hạnh duyên, cái duyên cái nợ kết ông bà lại cho tới ngày cùng xa rời cõi tam.

 
VỚI ANH CHỊ EM
"Một giọt máu đào hơn ao nước lã"
"Anh em như thể tay chân.."

Lời của mẹ vẫn văng vẳng bên tai tôi và các đứa con của người. Nên chúng tôi bây giờ trên đầu đứa nào cũng đã hai màu tóc nhưng vẫn luôn quây quần bên nhau, làm tấm gương cho con cháu noi theo. Anh em chỉ sống một đời với nhau mà thôi.

 
VỚI CON CÁI
Là hạnh duyên, tôi nghĩ bản thân mình hạnh phúc vì đã có các con trong đời mình, tôi có đàn con, dâu, rể biết sống đúng đạo làm con người. Từ đó sẽ sanh ra đàn cháu giỏi dắn ngoan hiền.

"Hiếu thảo là nguồn gốc của đạo đức."
Khổng Tử




VỚI VỢ CHỒNG
Vợ chồng do nhân duyên từ tiền kiếp, có duyên mà không nợ thì chỉ gặp chỉ để biết nhau, còn có duyên có nợ thì sợi tơ hồng kết hai người lại với nhau.

"Đôi ta duyên phận phải chiều
Dây tơ hồng ai khéo se mà vấn vít..."

"Phải duyên thì gắn như keo
Trái duyên đuểnh đoảng như kèo đục vênh"

Có đôi hạnh duyên thì hai cái nửa cái vơi cái đầy duyên nợ cứ bồi đắp cho nhau cho tới ngày long răng đầu bạc. Có đôi sống với nhau được một đoạn đường đời thì lại hết nợ nhau, khi hết nợ nhau thì tự nhiên sẽ vì lý do nào đó lại xa nhau..

"Các pháp do nhân-duyên sanh, cũng do nhân-duyên diệt"  Tôi nghĩ sống ở đời khi ngộ được điều này thì cứ an nhiên mà sống trong cái duyên nợ vốn có của cuộc đời mình, khi vui cũng đừng quá ảo tưởng, khi buồn thì cũng đừng quá buồn đau mà nuối tiếc sợi dây nối xuống cái giếng nông không sâu ấy.. Nhưng khi sống chung thì phải sống với nhau cho hết lòng, cho trọn đạo với nhau, còn nếu vì lý do gì phải chia xa thì cũng nên trọn nghĩa mà xa rời.



VỚI BẠN BÈ - VỚI ĐỒNG NGHIỆP
Tình bạn thì hiếm, nhưng bạn bè thì không hiếm.
There is a scarcity of friendship, but not of friends.
Thomas Fuller

Với đồng nghiệp, tôi luôn hết lòng giúp trong công việc, không sợ bị mất công việc, có bị ganh ghét tôi cũng có buồn và rồi tự nhủ trong lòng là chẳng sao, rồi vẫn đối tốt với họ.

Với cấp dưới thì tôi hết lòng chăm sóc khuyến khích họ phát triển, không sợ bị học nghề, tôi sống hết lòng, nếu các em có tung cánh bay cao tôi cũng mừng cho những bạn nhỏ ấy.. Nếu các em có quên tôi thì tôi cũng không lấy đó mà buồn lòng.

Với bạn bè, từ nhỏ tôi rất yêu quí vạn vật cỏ cây, tôi rất yêu qúi bản thân mình, yêu những người thân của mình và với bạn bè quanh tôi thì tôi càng quí hơn. Cái tâm của tôi luôn muốn cho đi nhiều hơn mong mỏi nhận lại.

Bạn học cũ thì đứa phương trời người cuối đất, những người còn đó thì khi gặp nhau vẫn rất yêu quí nhau..

Cho tới khi có cái NET, có cái không gian phẳng thì tôi lại có thêm những người bạn lớn, bạn nhỏ trong cái không gian rộng mở và không biên giới này. Cho nên những lúc tôi đi làm xa nhà, hàng đêm trong góc nhỏ của mình tôi vẫn chẳng thấy cô đơn. Lúc thì facetime nói chuyện với con với đứa cháu mới bập bẹ gọi "nội ơi!" "ngoại ơi!" nghe cũng ấm lòng, lúc thì lách cách gõ comments đùa vui với bạn bè mà người ta gọi là bạn ảo.

Có người thì sợ cái mạng cộng đồng này, sợ đủ thứ.. bạn bè con cái nói mãi thì tôi cũng thấy sợ, nên tôi settings lại cái trang facebook của mình, tôi chỉ giới hạn trong close friends và trong friends, nhiều lúc viết gì đó nếu chỉ share cho close friends thì các friends khác sẽ không thấy, không thấy thì không đùa vui được với nhau, nên tôi luôn publish ở chế độ friends cho nó lành.

Chúng tôi như trong truyện "Liêu trai chí dị" ngày xưa, sống, làm việc và gặp gỡ nhau trên cái screen - lúc đầu ở trong cái màn hình của máy tính, rồi đến cái màn hình của Ipad, bây giờ thì đôi khi chỉ cần cái màn hình nhỏ xíu của cái cellphone chúng tôi cũng đã thấy nhau.

Văn minh nhân loại phát triển không ngờ thì cái chữ DUYÊN cũng theo đó mà phát triển.

Cái tình bè bạn phát triển thì trong lòng mong mỏi muốn gặp nhau, muốn thấy nhau, muốn nghe được tiếng nói của nhau, muốn được HUG thật chặt, thay vì chỉ gõ chữ HUG ở trong các ô comments nhỏ xíu.. nên có lúc chúng tôi đã HẠ SCREEN hiện ra bên ngoài để mà gặp nhau trong cái diện mạo thực tế của mình.. có khi ta thấy hạnh phúc và có khi ta thấy thất vọng, nhưng cũng đừng lấy đó mà rời bỏ nhau, vì cõi ảo và cõi thực rồi cũng chỉ là KHÔNG 空 mà thôi.

Nhân duyên của kiếp này là một dây chuyền liên tục "Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ". Gặp được nhau là duyên tương ngộ. Vì lý do nào đó chúng ta không muốn, hoặc không gặp được nhau thì chẳng qua chúng ta chẳng có cái duyên tương ngộ, có khi mãi cũng chẳng gặp được nhau, nếu như thế thì cũng đành chịu thế.. vì cái DUYÊN đến với nhau chỉ ngừng ở đó và chỉ có thế mà thôi.

TTM
PP. 09/04/2015
.
--> Read more..

Thứ Tư, ngày 08 tháng 4 năm 2015

KỂ CHUYỆN ĐI KHÁM BỆNH



Buổi sáng ngày 24/03/2015

- Reng..reng... (Andro)
- Andro ơi! chị mới về nhà tối hôm qua nên chưa kịp điện cho em.. hihi :-)  - Vừa thấy chữ Andro hiện lên màn hình điện thoại là tôi đã vội nói trước ngay :-)
- Em biết rồi, hôm nay em ở bệnh viện Đại Học Y Dược tới 11:30 sáng, chị ghé em ngay nhé! Bệnh của chị đừng chủ quan, phải tầm soát thật kỹ đó...
- ...

Nhận điện xong tôi quay qua nói với các con đang ngồi ăn sáng ở bàn :
- Hôm 8/3 vừa rồi ở Campuchia mẹ bị ngất lần nữa, nên mẹ kể trên facebook cái bệnh ngất của mẹ, bác sĩ Andro có đọc và biết mẹ về nhà nên bs điện cho mẹ, mẹ phải đến bệnh viện để khám bệnh thôi con..
- Vậy mẹ ngưng mọi việc hôm nay lại đi, để con đưa mẹ đến bệnh viện..
Chàng nhỏ còn cằn nhằn mẹ là cứ chủ quan với bệnh tật của mình nữa chứ hihi :-)



Đến nơi nhìn quanh cảnh người ốm đến khám bệnh trong cách khoa ở bệnh viện tôi mới thấy thấm thía có BỆNH LÀ KHỔ - một trong TỨ KHỔ ĐẾ : sanh, lão, bệnh, tử của nhà Phật nói chẳng sai bao giờ!

Cũng may khoa Tim mạch lúc ấy ít người, lại là người nhà nên tôi được đặc cách vào thẳng ngồi đợi trong phòng mạch của vị Thạc sĩ bác sĩ tim mạch ngay..

Lúc ấy bác sĩ đang khám cho một bệnh nhân mang theo mấy cái toa khám ở đâu trước đó với đủ thứ bệnh : đau bao tử, đau đầu, đau tim, mất ngủ..



Tôi nghe thấy bác sĩ cằn nhằn sau khi xem các toa thuốc cũ là "uống bây nhiêu thứ thuốc với số lượng như thế này thì không đau bao tử cũng lạ, có thứ thuốc sẽ trị được cho bệnh này và cả bệnh kia, tôi sẽ kê lại cho chị.... "  Ông bác sĩ này lạ à nha! khám bệnh thì cho thuốc cho bệnh nhân, cho toa với số lượng nhiều thì bán được nhiều thuốc có gì mà lại bớt đi nhỉ ! thế mà ông bs này lại không như thế ! cũng lạ lẫm hiếm hoi trong cõi thầy thuốc hiện nay.



Ngồi chờ thì phải nhìn quanh trong phòng làm việc của vị Thạc sĩ Bác sĩ này, hết ngắm cô y tá xinh xinh của bác sĩ, tôi lại quay sang chị bệnh nhân đau khổ vì bệnh, nhưng cái cuối cùng tôi vẫn nhìn cái bàn làm việc nhỏ xíu dành cho hai người, trên bàn có máy vi tính nối mạng nội bộ, có máy in và có cái ghế chông chênh của bác sĩ..

Nhìn cái ghế ngồi tôi chợt thấy sao sao ý. Cái bệnh ngôi thứ tôn ti trật tự và cái bệnh yêu sự hoàn mỹ của tôi lại nổi lên. Vì đây là phòng làm việc dành cho một vị Thạc sĩ Bác sĩ Giáo sư dạy khoa Tim Mạch cơ mà, tôi thấy bệnh viện trang bị cho bác sĩ như thế thì quá sơ sài.. không biết tôi nghĩ vậy có đúng không nữa !



Rồi tôi lại tiếp tục ngắm cái dáng ngồi, ngắm cái ghế không cân xứng với thân hình và với vị trí của bác sĩ tôi lại thấy lấn cấn. Có lẽ do tôi làm việc trong các doanh nghiệp nước ngoài, những thứ bậc được phân định rất rõ ràng, ở vị trí nào thì có những thiết bị và quyền lợi đi theo để cho người làm việc chỉ toàn tâm toàn ý mà làm việc.. hix tôi bị cái bệnh tự kỷ về cái GHẾ quá nặng mất rồi.. Thôi tôi quay lại kể chuyện của tôi tiếp đây.

Sau khi khám xong ca bệnh đó, bác sĩ mời tôi ngồi vào ghế bệnh nhân, đo huyết áp, nghe tim, nghe tôi kể về các hiện tượng.. Đo xong bác sĩ phán, huyết áp, mạch tốt, đó thấy không làm sao mà tôi ỐM được cơ chứ !

Bác sĩ lại đưa tôi qua phòng khác đo điện tâm đồ xong bác sĩ trực tiếp nội soi quả tim của tôi, nhìn qua màn hình trái tim của tôi rất đẹp và nhảy rất đều đặn ! có điều bây giờ nhắc lại thì thấy xấu hổ à nha!



Sau khi nội soi quả tim xinh của tôi, bác sĩ nói tim tôi quá tốt - đó làm sao mà tôi ỐM được cơ chứ ! - thế mà lại hay bị ngất, để tìm ra nguyên nhân gây NGẤT của tôi nên bác sĩ đưa tôi qua khoa thần kinh để hội chẩn cùng với một Thạc sĩ Bác sĩ chuyên khoa khác.. kết luận cuối cùng là tôi không thể bị những hội chứng của bệnh thần kinh được!

Sau khi khám ở khoa Thần kinh, bác sĩ nói "vậy là yên tâm về mặt này rồi, bây giờ em vẫn muốn chị tiếp tục làm vài xét nghiệm để dùng phương pháp loại trừ từng phần tìm cho ra bệnh của chị" . Bác sĩ kê cho mấy giấy đề nghị :
  • Đo điện não EEG,
  • siêu âm mạch máu ngay trong hôm nay,
  • còn sáng sớm mai đến Trung tâm Y Khoa Hòa Hảo làm một CT Scan Mạch vành,
  • chiều đưa tất cả xét nghiệm đến gặp bác sĩ.

Ra khỏi bệnh viện tôi đi đo điện não và siêu âm mạch máu ngay. Thấy trên đầu mình được đặt cái vòng giống như cái vòng Kim Cô của Tôn Ngộ Không, nên tôi lấy cái điện thoại ra ngắm gương mặt mình, thì thấy mình như là người từ Sao Hôm về vậy đó hihi nhìn thấy ớn!





Buổi sáng ngày 25/03/2015 tại Trung Tâm Y khoa Hòa Hảo



Sáng không ăn sáng, tôi đến phòng khám Hòa Hảo để làm một cái scan CT mạch vành quả tim của mình.




Lúc chuẩn bị vào scan, tôi được cô y tá gắn mũi kim này vào cổ tay.

Lúc nằm trên cái giá đẩy, tôi nghĩ mà buồn cười, bình thường làm việc tôi hay scan những tài liệu làm việc, chứ có ngờ đâu cũng có ngày tới lượt mình được đẩy qua đẩy lại cả nửa cái thân mình vào trong lòng một cái máy khổng lồ để cho máy SCAN nội tạng của mình, khi bác sĩ chích thuốc vào cổ tay của mình, nghe dòng thuốc chảy rần từ trên ngực xuống hết vùng bụng.. thấy chợt lạ lùng và kỳ diệu thật á.

Cuối cùng đến gần 10:30 sáng thì mọi xét nghiệm cũng xong, được hẹn đến 6 giờ chiều đến lấy kết quả.. Cũng tiện thế là chiều hôm đó tôi mang tất cả toàn bộ kết quả xét nghiêm qua cho bác sĩ chẩn bệnh.

Đến phòng mạch riêng của bác sĩ tôi lại được đo huyết áp treo thêm lần nữa..





Hai ngày chạy tới chạy lui đi xét nghiệm ở hai nơi trong bầu trời nắng trên 37 độ C tôi thấy mình đuối và mệt lắm, vậy mà chỉ cần nghỉ ngơi tí là tươi tỉnh ngay, không tin thì các bạn nhìn hình tôi chụp chung với bác sĩ xem.. hihi tươi chán !



Sau khi đo tim, bắt mạch và xem hết các xét nghiệm thì bác sĩ nói TẤT CẢ CÁC KẾT QUẢ XÉT NGHIỆM ĐỀU TỐT tuy nhiên sở dĩ tôi có các hiện tượng:
  • Ngất
  • Đau thắt ở vùng tim
Bác sĩ kết luận tôi bị bệnh RỐI LOẠN LO ÂU - SNCT.. hix.. điều này quá đúng với bản thân tôi :-(((

Thế là mười ngày thuốc mang về, sau mười ngày phải ghé đến phòng mạch để kiểm tra lần nữa. Thuốc mang về uống sáng 1 viên, chiều một viên, tối một viên.. thế mà có bữa tôi cũng quên uống bữa sáng..

Sao mà tôi không quên cho được, về nhà thì sáng sớm có vườn cây (vừa làm việc vừa chụp hình hoa nở trong vườn quanh nhà hihi :-))), ban ngày có công việc của ban ngày, ban đêm thì thích chơi với cháu nội.. quay qua quay lại chẳng có thời gian mà online, cũng như tôi định viết bài này lúc mới đi khám bệnh về, thế mà chẳng viết được, tối nay bay qua đây mới ngồi viết tiếp. :-)

Định viết xong thì sẽ báo tin cho bác sĩ biết kỳ sau tôi về tôi sẽ đến tái khám, nguyên nhân vì tôi "bận quá" nên quên nói với mấy nhỏ đưa mẹ đi tái khám, khi nhớ đến thì trời tối quá nên không nói luôn cho con đỡ bận lòng.. vậy mà chiều nay khi tấm hình chụp ở sân bay hiện lên facebook thì bác sĩ điện đến LA chị.. hihi rày la là đúng rồi, bác sĩ nói ráng đến kiểm tra lần nữa, lấy thuốc uống thêm để tránh bệnh thế mà tôi đâu biết thương cái tấm thân già này đâu.

Cả nửa tháng ở nhà, ngoài Chủ Nhật đầu tiên tôi đi chơi với nhóm bạn, Chủ Nhật vừa rồi về quê tảo một trong lễ Thanh Minh, thì những ngày còn lại tôi cũng có chút lo lắng cho công việc, hết ở trường lại về ham công tiếc việc ở nhà, leo lên leo xuống mấy tầng thang thì thấy quả tim của mình cũng không khỏe lắm, xương cốt toàn thân cũng có tí chông chênh.. Cái sức khỏe nó tỉ lệ nghịch với số tuổi đời chồng chất, đành chịu thôi.

NGOÀI CÁI CHUYỆN NGẤT RA, ngoài cái việc quá lo lắng, quá bận rộn trong công việc suốt mấy mươi năm qua.. THÌ SỨC KHỎE CỦA TÔI TỐT LẮM ĐÓ. Mấy hôm uống thuốc vào cho nên dù có leo trèo làm nặng mấy, dù quả tim tôi cũng nghe tưng tức nhưng tôi không bị ngất nữa.. Thôi tôi phải nghe lời bác sĩ ráng uống thuốc cho ngoan mới được.

Việc quanh tôi luôn có gia đình lớn, già đình nhỏ và con cái chăm sóc cho là hạnh phúc rồi, nhưng việc được bạn bè trên mạng ảo này cũng quan tâm đến thì tôi quá cảm động và thấy cảm kích lắm thay.

Ngoài tấm lòng chăm sóc bệnh nhân của người thầy thuốc này ra, tôi còn cảm nhận được ân tình của người bạn, của người em nữa, những ân tình này khó quên quá. Cám ơn cuộc điện thoại vào sáng đầu tiên vừa về đến nhà, cám ơn cuộc điện thoại ở chuyến bay chiều nay của em nha Andro ơi!

TTM.
PP. 07/04/2014


PS.

Nửa tháng ở nhà, bà già tui "bận" lắm.. hihi cho nên lúc thì xem facebook qua điện thoại lúc thì online chớp nhoáng vì công việc nên kg xem kỹ lời dặn dò của bác sĩ khi post cái toa thuốc, sáng nay xem lại thấy quí thương những dặn dò vàng ngọc vào ngày hôm 25/3 ấy quá.


"CẢI THIỆN CHẤT LƯỢNG CUỘC SỐNG CỦA BẠN"



Một câu slogan có ý nghĩa nhân sinh thật sâu sắc!!

Không những cải thiện được chất lượng của cuộc sống mà còn khiến cho mỗi bệnh nhân khi đến gặp vị bác sĩ này - người có tầm mà lại có cái tâm - sẽ khiến cho ta cảm thấy yêu và tin vào cuộc đời hơn

Sẽ kể chuyện sau, bây giờ chúc các bạn ngủ ngon nha!
TTM
25/3/2015 




Những lời bình và tự sự của bác sĩ : 

Tuan Anh Nguyen Xuan:
  • Tâm sự 1 : khi nghe tin chị bị ngất 4 lần, tôi rất lo vì bệnh này có nhiếu nguyên nhân, trong đó có những nguyên nhân nguy hiểm.
  • Tâm sự 2 : khi nhận chữa cho chị tôi cũng rất lo vì đây là một chương khó mà tôi vẫn rất 'sợ' ! Vả lại chữa cho người nhà thì cũng hơi ngại.
  • Tâm sự 3 : nghe chị khai bệnh tôi còn sợ hơn vì đủ thứ triệu chứng ! Thế là phải vận dụng hết 12 thành công lực và tìm sự yểm trợ của 1 đồng nghiệp chuyên khoa nội thần kinh.
  • Tâm sự 4 : Sau khi hỏi và khám rất kỹ + các XN chuyên khoa sâu, tôi cũng tìm ra nguyên nhân.
  • Tâm sự 4 : phải tuyển gấp 1 em thư ký thôi, chữ xấu quá, nhìn phát 'tởm' luôn.

Chẩn đoán như tôi ghi là :
  • Rối loạn lo âu, Ngất do thần kinh phế vị (neurocardiogenic syncope).
  • SNCT là suy nhược cơ thể : hậu quả của một đời đa đoan, lặn lội thân cò nơi xứ lạ, eo xèo xé gió những chuyến đ ! Love You.

Chị cũng love you nữa Andro ơi!.
TTM 
08/04/2015
--> Read more..

Share It

Song Ngư..

“Hòa vào dòng chảy, và luôn mong muốn bản thân thay đổi khác hơn ngày hôm qua.”






.. Và mây vẫn trôi giữa dòng đời bụi bặm... Người đi qua đời.. chợt.. cũ đến chẳng còn quen....

Thiên di



- Bớt ăn thịt, ăn nhiều rau
- Bớt ăn mặn, ăn nhiều chất chua
- Bớt ăn đường, ăn nhiều hoa quả
- Bớt ăn chất bột, ăn nhiều sữa

- Bớt mặc nhiều quần áo, tắm nhiều lần
- Bớt đi xe, năng đi bộ
- Bớt phiền muộn, ngủ nhiều hơn
- Bớt nóng giận, cười nhiều hơn

- Bớt nói, làm nhiều hơn
- Bớt ham muốn, chia sẻ nhiều hơn.




Những entries gần đây

Dấu chân..

Flag Counter

Steps

Bạn từ đâu đến bạn ơi!
Đến thì nhớ nhé đôi lời thăm nhau..

Mutiply 27/02/2013: 315,715 pageviews; 118 flags collected
free counters



Người xin lỗi trước là người dũng cảm nhất.
Người tha thứ trước là người mạnh mẽ nhất.
Và người lãng quên trước sẽ là người hạnh phúc nhất...