Sunday, April 7, 2013

"Hồ như"


Đêm nay mở trang web của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, trong lá thư "Gửi bạn xa xôi" của ông, có nhắc đến:

"* Bạn nhớ Hoàng Quốc Bảo không? Nhạc sĩ nổi tiếng với tập Tịnh Tâm Khúc đó. Mấy năm nay anh đã xuống tóc, xuất gia, thành tỳ kheo Không Hư. HQB có nhiều bài hát rất hay từ xưa. Bài "Hồ Như (1976)" qua tiếng hát Khánh Ly, Vũ Khanh chẳng hạn:


Đôi lúc ta buồn hơn bến sông 
Đời trôi qua như tiếng muôn trùng 
Đôi lúc ta buồn hơn cỏ dại 
Cuộc tình xưa khua thức khi mai… 


Chắc bạn đã biết Hoàng Quốc Bảo, chứ riêng đối với tôi thì thật lạ, vì tôi chưa nghe nhạc của Hoàng Quốc Bảo bao giờ cả, hoặc có nghe chắc tôi cũng không để ý đến tên của nhạc sĩ, tệ thế đó. Mà bản nhạc Hồ Như được Khánh Ly hát nghe thật "Hồ như "..

Thế là tôi đi tìm xem ông là ai?

TTM
PP. 07/04/2013



Hoàng Quốc Bảo
Dòng nhạc như chiếc cầu tâm linh nối liền đời thường và nẽo đạo

(06/28/2012 05:05 PM)
 

Cùng với sự rộ, nở của sinh hoạt văn chương, qua những diễn đàn văn học, hiện diện từ giữa thập niên 50, khởi đầu với những tạp chí như Sáng Tạo, Thế Kỷ 20, Bách Khoa, sinh hoạt âm nhạc miền Nam với hàng trăm trung tâm, nhà xuất bản, thu băng, đĩa, tất cả đem lại cho người nghe những dòng nhạc tiêu biểu của một Phạm Đình Chương, Phạm Duy, Vũ Thành, Hoàng Trọng, Cung Tiến, Lê Trọng Nguyễn, Đan Thọ, Nguyễn Hiền, Tuấn Khanh, Y Vân, Lâm Tuyền, Hoàng Thi Thơ, Anh Bằng, Nguyễn Văn Đông, Trúc Phương,v.v... đó là cột mốc thứ nhất.


Ở cột mốc văn học thứ hai, song song với sự hiện diện của những tạp chí như Hiện Đại, Văn Nghệ, Văn, Văn Học, Nghệ Thuật... xuất hiện những năm đầu thập niên, một số  kéo dài tới giữa thập niên 70, sinh hoạt âm nhạc cũng mang tới người nghe, những đời nhạc tươi, mới khác. Đó là sự lên đường, rồi định hình của những dòng nhạc mang tên Trịnh Công Sơn, Nguyễn Ánh 9, Trần Thiện Thanh, Anh Việt Thu, Phạm Thế Mỹ, Nguyễn Đức Quang, Phạm Trọng Cầu, Ngô Mạnh Thu, Vũ Thành An, Từ Công Phụng, Trầm Tử Thiêng, Ngô Thụy Miên v.v...

Xuất hiện sau những Vũ Thành An, Từ Công Phụng, Ngô Thụy Miên một vài năm, và, sau Trịnh Công Sơn khoảng sáu, bảy năm; nhưng nếu lấy con số 10 năm làm thước đo, đếm một thế hệ, thì Hoàng Quốc Bảo là người cuối cùng, lấy được chiếc vé lên chuyến tầu âm nhạc, chung với những tên tuổi vừa kể. Khi chuyến tầu âm nhạc đi khắp cùng đất nước kia, chỉ còn một vài ghế trống.

Tuy nhiên, nếu Trịnh Công Sơn rướn mình, giơ cao ngọn cờ kêu đòi chấm dứt chiến tranh; Vũ Thành An với những bài không tên viết cho một (hay những) cuộc tình tuyệt vọng, Từ Công Phụng với nỗ lực đi tìm vàng son, thuở trước... thì, Hoàng Quốc Bảo, tự những nhát cuốc vỡ đất sáng tác đầu tay, đã cho thấy khuynh hướng xới sâu cõi hư không. Đời giả tạm.

Ngay với những tình khúc rực rỡ chia ly, nát nhàu thống khổ, ở đâu đó, giữa những hợp âm được nối kết bởi Hoàng Quốc Bảo, vẫn mang tới cho người nghe, cảm nhận muốn vươn, thoát khỏi những trói buộc hạn hẹp của kiếp người. Tham vọng xóa bỏ sự phân biệt hình/tướng. Đem nhị nguyên đúng/sai, thành/bại, phải/trái... về nhất thể.


Bằng âm nhạc, tự những năm cuối thập niên 60, đầu thập niên 70, họ Hoàng đã thiết lập cho mình (hay cho người), những chiếc cầu tâm linh, bắc qua đôi bờ nhân gian và, lẽ đạo.

Dù không một chỉ dấu, chẳng một tận khai cố tình, bằng cõi tâm tĩnh, lặng, Hoàng Quốc Bảo, với cõi nhạc của mình, đã mặc nhiên mang đến người nghe, những hồi chuông lai tỉnh. Những thời kinh, những câu kệ nhắc gọi chúng sinh, hồi hướng bến giác.

Tính thiền hay lời gọi kêu chúng sinh rời bỏ bờ mê trong đời nhạc Hoàng Quốc Bảo, mỗi lúc, một thêm nồng nàn sở nguyện, bằng vào bản thân, qua những năm luân lạc, quê người, họ Hoàng càng thực chứng lẽ vô thường. Đời hữu hạn.

Nơi cõi tạm, tôi nhớ cuối năm 1975, đầu năm 1976, Hoàng Quốc bảo, đưa thân mẫu từ tiểu bang Illinoise về quận hạt Orange County, ở miền Nam California.

Một buổi tối, nơi căn apartment ở thành phố Costa Mesa, trong căn phòng không đồ đạc, Hoàng Quốc Bảo ôm đàn, hát cho chúng tôi nghe một số nhạc cũ, mới của ông.

Trong số đó, có ca khúc nhan đề “Hồ Như”, với những câu như:

“Có lẽ ta về ai biết đâu - Trồng vàng hoa trên núi xương hao - có lẽ trăm rừng xanh trở lại - gọi đàn chim xa mãi về phương nào - có lẽ ta về như giấc mơ - làm dòng sông bôi xóa đôi bờ - có lẽ người hồi sinh trở lại - nhìn cuộc chơi quên bấy lâu nay.”

Khi nghe lần thứ hai câu “...làm dòng sông bôi xóa đôi bờ...” tôi rất muốn hỏi ông, “Hồ Như” là ca khúc được viết thời gian nào? Trước hay sau 30 tháng 4? Nhưng cuối cùng, tôi im lặng. Tôi im lặng vì trong một thoáng mơ hồ, người thanh niên ngồi bệt trên thảm, trước mặt tôi, người thanh niên lúc nào cũng như ngơ ngác, lạc lõng, dường không còn là Hoàng Quốc Bảo. Ông là một người khác. Với tôi, ông không “làm” (tôi nhấn mạnh) “dòng sông bôi xóa đôi bờ” mà ông chính “là” (tôi nhấn mạnh) dòng sông. Và, dòng sông ấy đã “bôi xóa đôi bờ.”


Tôi không hỏi “đôi bờ” trong ca khúc “Hồ Như” của Hoàng Quốc bảo là đôi bờ nào. Tôi không hỏi bởi tôi nghĩ, nếu hỏi, chưa chắc giải thích của ông và cảm nhận riêng của tôi, đã gặp gỡ nhau. Với tôi, đó là “đôi bờ” của biến cố kinh hoàng, điếng tê mới xẩy ra. Còn tưa máu. “Đôi bờ” với tôi là trong/ngoài một tổ quốc. “Đôi bờ” với tôi là hai miền tử/sinh mà, con người bị phanh thây, đứng giữa...

Đó cũng là thời gian chúng tôi cùng làm việc ở hãng Rockwell International, chi nhánh Newport Beach, trên đường Jamboree. Một năm sau, ông cho tôi biết, đã xin nghỉ việc để nhận công việc mới là thảo chương viên, cho nhà nước ở thành phố Los Angeles. Từ đó, chúng tôi ít có dịp gặp nhau.

Nhưng, tôi vẫn dõi theo bước đi của người “là” “dòng sông bôi xóa đôi bờ”! Như dõi theo những mơ ước bất toàn của chính mình.

Và, thời gian cho tôi hiểu, những thực chứng, những sở nguyện khởi tự khá nhiều nghịch cũng như thuận duyên, đã mang lại cho Hoàng Quốc Bảo (hay cho chúng ta) nhiều số tác phẩm mới. Những tác phẩm càng lúc càng cho thấy tính “bôi xóa đôi bờ” nơi ông.

Mười ca khúc phổ từ thi kệ, thiền thi của của các thiền sư như Nhất Hạnh, Huyền Không, Tịnh Từ, trong đĩa nhạc mang tên “Hú Dài Một Tiếng Lạnh Về Hư Không,” Hoàng Quốc Bảo một lần nữa, thống thiết trải rộng tấm lòng yêu người, trái tim thương đời của mình, tới người nghe, như một lời cảm ơn những ơn phước (mà, ông đã nhận được từ cảnh đời. Cảnh đời, hiểu theo một nghĩa nào, là phản quang hay, ảo hóa của ngục A Tỳ.)

Trong một cuộc phỏng vấn dành cho một ký giả của đài Little Saigon Radio ở miền Nam California, từ nhiều năm trước, nhạc sĩ Hoàng Quốc Bảo cho biết, kể từ đĩa nhạc mang tên “Tịnh Tâm Khúc” cách đây nhiều chục năm, thì “Hú Dài Một Tiếng Lạnh Về Hư Không” là đĩa nhạc thứ hai của ông.  Phần lớn những ca khúc trong đĩa nhạc vừa kể, được họ Hoàng sáng tác đầu thập niên 80. Nhạc sĩ Hồ Đăng Tín đã bỏ ra 5 năm, cho phần soạn hòa âm.

“Rồi nhiều thiện duyên đến, nhất là với tâm ý hân hoan và, thôi thúc trong việc kỷ niệm mùa Đản Sinh đầu thiên niên kỷ, chúng tôi nguyện đem lòng thực hiện,” tác giả “Hú Dài Một Tiếng Lạnh Về Hư Không” tâm sự.

Khi được hỏi quan điểm riêng về những ca khúc và những băng nhạc Phật Giáo ra đời trong những năm tháng gần đây, Nhạc sĩ Hoàng Quốc Bảo nói:

“Tôi là người Cư sĩ Phật tử, lại trong giới sáng tác âm nhạc, thấy việc làm nào cũng có mặt tốt của nó. Nhạc mình như một đóa hoa nhỏ, trong vườn hoa nghệ thuật đầy mầu sắc. Có người thưởng ngoạn chỉ vì màu sắc sặc sỡ, lại có kẻ trang trọng với dị thảo, kỳ hương. Trong công tác nghệ thuật, tôi chỉ nguyện chính mình trân trọng hết sức với nghệ phẩm của mình. Không để bị chi phối vì bất cứ mục đích gì khi sáng tác, quyền lợi hay danh vị. Nhất là khi thực hiện, lấy nghệ thuật làm mục đích chính. Thứ đến mới nhượng bộ những điều kiện khác. Đã làm hết sức mình rồi, kết quả ra sao, lúc ấy mới hoan hỉ chấp nhận...”

Câu trả lời của họ Hoàng, cho thấy quan điểm cũng như cung cách ứng xử của ông, không chỉ với nghệ thuật, mà còn với cả cuộc sống hàng ngày nữa.

Vẫn theo lời giới thiệu của ký giả phỏng vấn nhạc sĩ Hoàng Quốc Bảo, thì họ Hoàng chính thức sáng tác ca khúc kể từ năm 1969, thời còn ở Việt Nam.

Ông từng là người chủ trương những chương trình âm nhạc cho các đài phát thanh ở Thủ đô Saigòn, trước tháng 4, 1975, như đài Tiếng Nói Tự Do, đài Phát Thanh Saigon, đài Tiếng Nói Quân Đội, nhưng ông không hề lợi dụng vị trí của mình, để phổ cập tên tuổi ông.

Đề cập tới đĩa nhạc “Hú Dài Một Tiếng Lạnh Về Hư Không” của Hoàng Quốc Bảo, một nhà báo khác, trong một bài viết trên nhật báo Việt Báo, cho biết nhan đề ấy, vốn là một câu thơ của Không Lộ Thiền Sư đời nhà Lý. Đó là câu: “Có khi lên thẳng non hề/hú dài một tiếng lạnh về hư không.”

Cũng trên nhật báo Việt Báo, số cuối năm 2005 loan tin nhạc sĩ Hoàng Quốc Bảo... xuất gia. Xuống tóc. Đi tu. Tôi chia sẻ với người viết bản tin, khi nhấn mạnh rằng, sự việc vừa kể, không làm nhiều người ngạc nhiên. Tuy nhiên, tôi vẫn muốn ghi lại bản tin này, như một ghi chú quan trọng ở những năm cuối đời của họ Hoàng. Với cá nhân tôi, nó cũng là một hình thức “bôi xóa đôi bờ” mà thôi. Nguyên văn bản tin đó, như sau:

“Nhạc sĩ Hoàng Quốc Bảo đã rời bỏ California để về xuất gia ở một Thiền Viện tại Việt Nam trong những ngày đầu tháng 12, 2005.” Được biết, nhạc sĩ Hoàng Quốc Bảo đã tham dự lễ khánh thành Thiền Viện Trúc Lâm Tây Thiên ở Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phúc vào ngày 27 tháng 11, 2005 và rồi vài ngày sau đã trở về Thiền Viện Trúc Lâm ở Đà Lạt và xuống tóc xuất gia với Thiền Sư Thích Thanh Từ trong những ngày đầu tháng 12, 2005.” Việc nhạc sĩ Hoàng Quốc Bảo xuống tóc đi tu không làm bao nhiêu người bất ngờ, vì nhạc sĩ đã nói ý nguyện này từ lâu, từ những ngày làm việc trong ngành Tin Học ở Sở Cấp Nước Los Angeles. “Mới vài năm trước, trong chuyến Hòa Thượng Thanh Từ lần cuối viếng thăm California, nhạc sĩ đã có tên trong danh sách xuống tóc đi tu trong buổi lễ ở Thiền Viện Đại Đăng, Nam Calif., nhưng khi xướng tên trên danh sách, tới khi đọc tên Hoàng Quốc Bảo, thì nhạc sĩ không có mặt - trước đó, nhạc sĩ đã lẳng lặng bước ra ngoài và chờ dịp khác.” Và lần này là một cơ duyên lớn. Nhân dịp lễ khánh thành Thiền Viện Trúc Lâm Tây Thiên ở Tam Đảo, một thiền viện tuy là mới tân trang cho Trúc Lâm Thiền Phái của HT Thanh Từ, nhưng theo sử thì chính nơi đây là dấu tích Phật Giáo xưa cổ nhất, chính nơi đây là chỗ các nhà sư do Vua Asoka của Ấn Độ cổ thời đặt chân vào Việt Nam làm trú xứ. Thiền Viện Trúc Lâm Tây Thiên còn là một thắng cảnh lớn với núi rừng nguyên sơ, cao 300 mét trên mặt biển...



“Sau khi dự lễ, nhạc sĩ Hoàng Quốc Bảo đã về Trúc Lâm Thiền Viện ở Đà Lạt, và xuất gia với HT Thanh Từ, vị Thiền Sư nổi tiếng nhất tại quê nhà và đang hoằng pháp Thiền Tông Trúc Lâm tại cả trong và ngoài nước.

“California tuy mất đi một nghệ sĩ tài hoa, nhưng Thiền Tông VN ở quê nhà lại đang có thêm một người gánh vác mới...”

Cách đây không lâu, nhân tang lễ một người thân trong gia tộc, tại một nhà quàn quận hạt Orange County, một số thân hữu đã được gặp lại tu sĩ Hoàng Quốc Bảo.

Ông không hát nữa. Dĩ nhiên. Có thể ông cũng không nữa “hồ như”...

Riêng tôi, gặp lại ông, tôi lại tự hỏi:

- Phải chăng, ông đã “là” “dòng sông bôi xóa đôi bờ” tự một xa xưa, tiền kiếp nào? 

Du Tử Lê
(Tháng 3, 2010)



Hồ Như

Hoàng Quốc Bảo

(1976)

Đôi lúc ta buồn hơn bến sông
Đời trôi qua như tiếng muôn trùng
Đôi lúc ta buồn hơn cỏ dại
Cuộc tình xưa khuya thức khi mai 


Đôi lúc ta cười môi rất khô
Lòng quạnh như trăng dãi hiên nhà
Đôi lúc đường về quê mịt mù
Ngựa hồ như đứng hí thiên thu

Có lẽ ta buồn hơn ta buồn
Bảy giòng đời trôi đạt mấy hàng
Và người bây giờ nằm soi trăng cũ
Nhớ gì ta không có nhớ gì ta không ?
 

Có lẽ ta về ai biết đâu
Trồng vàng hoa trên núi sương hào
Có lẽ trăm rừng xanh trở lại
Gọi đàn chim xa mãi phương nào
 

Có lẽ ta về như giấc mơ
Làm giòng sông bôi xóa đôi bờ
Có lẽ người hồi sinh trở lại
Nhìn cuộc chơi quên bấy lâu nay


[ => Có lẽ ta về ai .. ]





19 comments:

  1. Ngày mới bạn trọn niềm vui nhé

    ReplyDelete
  2. Du Tử Lê viết hay và đẹp quá.
    Du Tử Lê thường viết rất hay.
    .
    Trồng vàng hoa trên núi sương hào
    .
    Cảm ơn Bạn Mai!

    ReplyDelete
    Replies
    1. Vâng, Du Tử Lê bình văn rất hay, nhưng bản nhạc "Hồ như" lại do nhạc sĩ Hoàng Quốc Bảo viết vào năm 1976, hiện nay ông đã về nước và xuất gia tại Thiền viện Trúc Lâm Đà Lạt rồi anh VP ạ.

      Delete
  3. Nghe bài hát cứ thấy phảng phất Trịnh Công Sơn, có lẽ do giọng hát Khánh Ly hay do ca từ nói về thân phận con người ? Bài hát có tựa đề hồ như nhưng cả bài chỉ có câu “ngựa hồ như đứng hý thiên thu” là có từ “hồ như”, trong khi đó có đến sáu từ “có lẽ”…nó biểu thị ý phỏng đoán hoặc khẳng định một cách dè dặt về một điều gì đó. Đúng là tâm trạng chơi vơi của một người nhận thức được cái lẽ vô thường của vạn vật. Hoàng Quốc Bảo trong nhạc phẩm này còn buồn nỗi bạn quên mất mình? Cái tôi cá nhân còn lớn lắm, còn nặng nợ trần gian lắm. Có lẽ vì biết thế nên ông xuống tóc vào chùa theo cáo lý vô ngã chăng, chúc ông hoan hỷ với con đường đã chọn

    ReplyDelete
    Replies
    1. Hoàng Quốc Bảo sáng tác sau TCS, Vũ Thành An, Từ Công Phụng khoảng mươi năm, lại là cư sĩ Phật Giáo, ít nhiều cũng có những ảnh hưởng tương đồng trong nốt nhạc lời ca. Hơn thế nữa ông còn bị ảnh hưởng bởi văn học và Phật giáo thời Lý.

      “Có khi lên thẳng non hề
      hú dài một tiếng lạnh về hư không.”


      Cũng có những người thành đạt tìm con đường xuống tóc vào chùa để tìm con đường của mình đi. Nhìn nét mặt ông ở ngoài đời thật uy nghi, vậy mà ông lại xuống tóc. Thật ngưỡng mộ ông!



      Delete
  4. Em cũng lần đầu tiên nghe tên ông và nghe bài hát chị ạ.
    Em qua chúc chị ngủ ngon chị ơi!

    ReplyDelete
    Replies
    1. Cám ơn em! chị đã thức rồi, chuẩn bị đi làm.
      Có vài bản nhạc có nghe qua, nhưng ta lại thường không để ý tới tên tác giả em nhỉ.

      Delete
  5. Cám ơn TTM Gốc Mai về thông tin và bài hát HỒ NHƯ!
    Tôi đã thăm cả Thiền viện ở Đà Lạt và Thiền Viện Tam Đảo. Thật là những nơi đẹp để tu hành!

    ReplyDelete
    Replies
    1. Cũng là những công trình để đời anh Vũ Nho nhỉ!
      M đã đến Tam Đảo nhưng Thiền viện Tam Đảo thì M chưa đến chắc những năm 1998 thì chưa có Thiền viện.

      Delete
  6. Ban nhạc nay em chua nghe bao gio va ke ca Tên cua NS em cung khong biet luon

    ReplyDelete
    Replies
    1. Chị cũng mới biết, nghe hay đúng không Nilan.

      Delete
  7. Mong cho người nhạc sỹ này tìm được cõi "hồ như"...

    ReplyDelete
    Replies
    1. Nhưng Du Tử Lê thì lại kết luận:

      "..Ông không hát nữa. Dĩ nhiên. Có thể ông cũng không nữa “hồ như”...

      Riêng tôi, gặp lại ông, tôi lại tự hỏi:

      - Phải chăng, ông đã “là” “dòng sông bôi xóa đôi bờ” tự một xa xưa, tiền kiếp nào? "

      Delete
    2. Cám ơn anh AP đã ghé thăm nhé!

      Delete
  8. Chị TTM đã đưa lên Entry bài viết rất sâu sắc của nhà thơ Du Tử Lê về nhạc sĩ-cư sĩ Hoàng Quốc Bảo. Lần đầu tiên NANO được nghe bài hát này. Giai điệu, ca từ và giọng hát của ca sĩ Khánh Ly thật xúc động đến xót xa. Xót xa từ những năm năm mươi (thế kỷ trước) khi lặng nghe “Đôi ven bờ Hiền Lương / Chiều nay ra đứng trông về…- Hoàng Hiệp), vậy mà đến nay, sau 40 năm kể từ ngày gọi là thống nhất hai Miền nhưng chưa bao giờ hòa hợp thực sự, khi nghe Khánh Ly cất lên “có lẽ ta về như giấc mơ / làm dòng sông bôi xóa đôi bờ” vẫn rất xót xa, khó cầm lòng. Không biết đến bao giờ dân tộc ta mới có thể “bôi xóa đôi bờ” trong tâm tư tình cảm, trong ý thức hệ để đất nước an bình mãi mãi.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Vâng, Du Tử Lê đã viết đoạn cuối về Hoàng Quốc Bảo "Ông không hát nữa. Dĩ nhiên. Có thể ông cũng không nữa “hồ như”...
      Riêng tôi, gặp lại ông, tôi lại tự hỏi:
      - Phải chăng, ông đã “là” “dòng sông bôi xóa đôi bờ” tự một xa xưa, tiền kiếp nào?"

      Du Tử Lê

      Còn chúng ta vẫn tiếp tục trong dòng đời với: "Không biết đến bao giờ dân tộc ta mới có thể “bôi xóa đôi bờ” trong tâm tư tình cảm, trong ý thức hệ để đất nước an bình mãi mãi."
      Nano

      Anh đã nói rõ những hiện trạng thực của dân tộc ta, đọc, nhìn, nghe ra mà ngậm ngùi anh ạ.

      Delete
  9. Bài hát buồn hơn cả buồn và giọng Khánh Ly lại da diết thế!

    Mừng cho ông vì “California tuy mất đi một nghệ sĩ tài hoa, nhưng Thiền Tông VN ở quê nhà lại đang có thêm một người gánh vác mới...”

    ReplyDelete

Những entries gần đây



2015-06-17 - 88,616 views
There was an error in this gadget

Song Ngư..

“Hòa vào dòng chảy, và luôn mong muốn bản thân thay đổi khác hơn ngày hôm qua.”






.. Và mây vẫn trôi giữa dòng đời bụi bặm... Người đi qua đời.. chợt.. cũ đến chẳng còn quen....

Thiên di



- Bớt ăn thịt, ăn nhiều rau
- Bớt ăn mặn, ăn nhiều chất chua
- Bớt ăn đường, ăn nhiều hoa quả
- Bớt ăn chất bột, ăn nhiều sữa

- Bớt mặc nhiều quần áo, tắm nhiều lần
- Bớt đi xe, năng đi bộ
- Bớt phiền muộn, ngủ nhiều hơn
- Bớt nóng giận, cười nhiều hơn

- Bớt nói, làm nhiều hơn
- Bớt ham muốn, chia sẻ nhiều hơn.




Dấu chân..

Flag Counter
15/02/2016 - 64,319 pageviews - 63 Flags colledted

Labels

Bảo Huyên (7) Bhutan (1) Biên dịch (10) Birthday (13) Bs Đỗ Hồng Ngọc (1) buigiang (1) Campuchia (8) carpenters (1) children (6) chinese (11) chinese12 (1) culture (8) dalat (1) Đặng Thế Phong (1) Danh nhân (2) Đi đó đây.. (26) Đinh Thị Thu Vân (2) doanchuantulinh (1) Đọc sách báo (14) event (4) Facebook (1) family (8) family2012 (1) france (2) Friend (49) Gập ghềnh..chữ (1) Gia đình tôi (30) Hà Nội 2013 (9) hanoi (7) heomap12 (1) Hoa cỏ (14) hoa Đào (1) Hoa Đỗ Quyên (2) Hoa Kỳ. (5) Hoa Lộc vừng (3) Hoa Mai (2) Hoa Phượng. (1) Hoa Sen (1) Hoa Sứ (2) Hoa thay lời muốn nói. (3) hoa2 (3) hoa2012 (5) hoa3 (2) Học làm blogspot (7) Hồi Ức nằm đâu đó.. (3) impressive (1) Khánh Ly (2) khuc (1) kinhthi (2) lehuuha (1) life (4) Luận về cái tên TTM (1) me2012 (2) memory (6) mixmusic (1) Món ăn (2) multiply3 (1) Mười hai con Giáp (2) music (18) musicpoem (2) New year (1) ngothuymien (2) Nguyễn Ngọc Chính (3) nguyensa (1) nguyentatnhien (1) nhạcphạmduy (1) nhạctcp (1) nhạctcs (3) nhạctrữtình (1) Như Thị (2) Những chuyến đi của tuổi 60 (14) Những điều trông thấy (1) nonfiction (1) phamduy (2) Phong tục tập quán (1) poem (27) poem10 (14) poem12 (4) Quote-2015 (2) Russia (1) Sài Gòn. (3) saigon (2) Sức khỏe là Kim cương (8) Sưu tầm (4) tagore (1) taiwan2012 (11) Tản mạn (27) tcp (2) tcs (6) Thơ's TTM - Remil Nguyễn phổ nhạc. (1) Tiễn biệt (3) Tôi (96) tovu (1) Trang Tôn giáo (14) travel (3) travelcambodia11 (9) travelcambodia12 (1) Truyện ngắn (3) uk (1) uyenlinh (1) vietnam (4) vta (1) Vũng Tàu (3)

Luôn nhớ!

Bạn đã ghé thăm đó ư!

Bạn từ đâu đến bạn ơi!
Đến thì nhớ nhé đôi lời thăm nhau..

Mutiply 27/02/2013: 315,715 pageviews; 118 flags collected
free counters



Người xin lỗi trước là người dũng cảm nhất.
Người tha thứ trước là người mạnh mẽ nhất.
Và người lãng quên trước sẽ là người hạnh phúc nhất...