Sunday, January 17, 2016

Củ sắn.


Lâu lắm rồi, nàng mới có một buổi sáng Chúa Nhật được ngủ vùi đến hơn 8 giờ sáng mới thức, nhìn đồng hồ nàng mới chợt nhớ rằng, tại đêm qua ngồi dịch một bài viết đến khuya lắm mới đi ngủ, còn thức giữa giấc mới đi ngủ trở lại.. nên được ngủ vùi như thế là may rồi. Mà khổ cho nàng lắm cơ, cả ngày ngồi làm việc, đáng lẽ chiều về nên nghỉ ngơi thì nàng lại cứ mãi loay hoay, nếu là tối thứ Bảy thì càng tệ.. nàng sẽ có cớ ngày mai nghỉ để ít ngủ hơn.

Bốn mươi năm ra xã hội, đi làm rồi mãi bôn ba, đến bây giờ vẫn miệt mài như thế. Cơ địa vốn dĩ tỉnh ngủ, ít ngủ, cho nên rất thèm một giấc ngủ vùi, thèm được ngủ lười, ngủ nướng đến cháy giường chiếu.. nhưng hình như rất ít, rất ít khi được như thế lắm.

Ngày xưa lúc làm dâu, thì nhà chồng chỉ có bố mẹ chồng được nghỉ trưa, còn con cháu phải tìm việc để làm buổi trưa, đứa thì chẻ củi, đứa ủi áo quần, còn nàng thì loay hoay dọn dẹp bếp núc, nhà cửa và giúp các em.. Còn bây giờ, ngay cả những lúc về phép nghỉ ngơi, thì nàng cũng loay hoay với vườn tược cây cỏ, với bày biện sắp xếp.. với đủ thứ chuyện trên trời dưới đất của nàng.. Cho nên giấc ngủ vùi sáng nay thật là quí giá, nhưng sao mà cả người cứ đau đau như thế này.

Nhìn vào tủ lạnh - vốn dĩ chẳng còn gì - chợt thấy buồn miệng nên ngồi dậy sửa soạn đi bộ ra chợ xem hôm nay ngoài chợ có ổi hay mít ngon bán không?

Đi ngang thấy cái sạp bán trái Quách có bán Ổi, nên nàng vào hỏi “mản”, cô bán hàng nói giá, nàng chẳng biết nghe nên cô ấy lấy ra 2,500R, rẻ quá, gần 14,000 đồng VN/kg ổi, nên nàng nhờ cô ấy lựa cho 1kg, khi cân thấy hơn 1.5kg, thì thôi lấy cho tròn 2kg, chờ cô bán hàng lựa ổi, nàng lựa thêm quả xoài chua, quay qua lựa thêm 2 quả xoài chín. Trả xong tiền, chợt thấy đống Sắn còn đất trên vỏ, nàng quay lại, lựa 2 củ Sắn..




Chiều nay ngồi gọt củ Sắn, nàng lại thấy như quay về một ký ức xa xưa..

Ngày ấy, khi hoài thai từng đứa con, miệng nàng bị nhạt lắm, ngay cả nước miếng cũng nhạt cứ phải uống nước liên tục, lên văn phòng làm việc hay chiều tối về nhà, miệng nàng nhạt đến khổ sở, thèm nhai một thứ trái cây nào đó lắm..

Khi mới có đứa con đầu và con thứ hai thì nàng chỉ sống dựa vào lương, sau khi đứa thứ hai chào đời được một tháng thì nàng đi mua chịu của chị gái mình cái bàn máy may để ban ngày đi làm tối về nhận quần áo về may thêm, thì sau đó cuộc sống có đỡ hơn.

Ngày ấy dù mới ra trường đi làm nhưng với đặc thù nghề nghiệp và ngạch bậc nên nàng có mức lương cũng hơi cao cao hơn các cán bộ từ Bắc vào, nhưng cũng không đủ để lo sinh hoạt cho mấy mẹ con, thì làm sao dám mua món gì ngon cho mình ăn cho đỡ nhạt miệng được vì tiền còn để dành lo các bữa ăn cho từng đứa con thơ còn đỏ hon hỏn.. đến cái tiêu chuẩn hàng tháng có khi mua được 1kg cá tươi còn đem đi ướp mặn phơi khô để dành ăn dần, thì cái nhạt miệng của người mẹ hoài thai con đầu lòng, con thứ hai, con thứ ba.. có gì là quan trọng đâu.

Thế là nàng ra chợ lựa mua một mớ củ Sắn loại nhỏ về (còn gọi là củ Đậu) vì củ nhỏ sẽ rẻ hơn củ lớn. Còn lại trái cây khác đối với nàng lúc ấy là xa xỉ... Đem về chờ khi mà miệng nhạt lắm thì nàng mới lấy ra một củ lột vỏ và ngấu nghiến nhai, ngấu nghiến nuốt vào cho đỡ cái nhạt miệng.

Lúc hoài thai cậu thứ hai còn thèm thêm nước mía ngọt lịm, không biết vì sao mà thèm đến thế, chỉ biết nghĩ chứ không dám ước có mà uống. Có một lần đi công tác về, đạp cái xe đạp mượn của chị bạn đi từ thị trấn về nhà, đi ngang qua xe nước mía, thèm lắm nhưng không dám ghé mà cố đạp nhanh mà xe đang lên cái dốc nữa, thế là người mẹ trẻ ấy cứ mang cái thèm đến nhạt cả miệng mà về đến nhà rót cho mình một ly nước lọc..




Chẳng có gì QUÊN cả, chỉ là những ký ức đó, từng mảng một vẫn nằm sâu trong tận cùng của tiềm thức, lâu lâu lại trồi lên mà thôi, khi về già thì những hồi ức đó càng dễ hiện lên hơn.. Bây giờ, sau những nỗ lực để trải qua bao chặng đời gập ghềnh.. dù ký ức đó vui hay buồn, nàng thấy đều đáng quí cả.

Ơ ! Chỉ tại cái củ Sắn sáng nay lại làm cho nàng mất ngủ thêm một giấc mơ trưa vào ngày Chủ Nhật.

TTM.
PP. 17/01/2016 - 16:08



5 comments:

  1. Ôi, thương làm sao bà mẹ trẻ ấy ...

    ReplyDelete
  2. Ôi, thương làm sao bà mẹ trẻ ấy ...

    ReplyDelete
    Replies
    1. Bà mẹ trẻ ngày ấy đôi mắt còn trong xanh..

      Delete
  3. Một thời gian khổ không thể nào quên! Ở đâu cũng chỉ thấy nghèo và đói!
    Cái gọi là "củ sắn" ngoài Bắc gọi là củ đậu. Còn xơi món "củ đậu bay" là tiếng lóng chỉ người bị ném đá to như củ đậu!

    ReplyDelete
    Replies
    1. Vâng, bây giờ nhìn lại ngày ấy, thì thấy khổ cũng qua, đau cũng qua rồi anh Vu Nho ạ.

      Delete

Những entries gần đây



2015-06-17 - 88,616 views
There was an error in this gadget

Song Ngư..

“Hòa vào dòng chảy, và luôn mong muốn bản thân thay đổi khác hơn ngày hôm qua.”






.. Và mây vẫn trôi giữa dòng đời bụi bặm... Người đi qua đời.. chợt.. cũ đến chẳng còn quen....

Thiên di



- Bớt ăn thịt, ăn nhiều rau
- Bớt ăn mặn, ăn nhiều chất chua
- Bớt ăn đường, ăn nhiều hoa quả
- Bớt ăn chất bột, ăn nhiều sữa

- Bớt mặc nhiều quần áo, tắm nhiều lần
- Bớt đi xe, năng đi bộ
- Bớt phiền muộn, ngủ nhiều hơn
- Bớt nóng giận, cười nhiều hơn

- Bớt nói, làm nhiều hơn
- Bớt ham muốn, chia sẻ nhiều hơn.




Dấu chân..

Flag Counter
15/02/2016 - 64,319 pageviews - 63 Flags colledted

Labels

Bảo Huyên (7) Bhutan (1) Biên dịch (10) Birthday (13) Bs Đỗ Hồng Ngọc (1) buigiang (1) Campuchia (8) carpenters (1) children (6) chinese (11) chinese12 (1) culture (8) dalat (1) Đặng Thế Phong (1) Danh nhân (2) Đi đó đây.. (26) Đinh Thị Thu Vân (2) doanchuantulinh (1) Đọc sách báo (14) event (4) Facebook (1) family (8) family2012 (1) france (2) Friend (49) Gập ghềnh..chữ (1) Gia đình tôi (30) Hà Nội 2013 (9) hanoi (7) heomap12 (1) Hoa cỏ (14) hoa Đào (1) Hoa Đỗ Quyên (2) Hoa Kỳ. (5) Hoa Lộc vừng (3) Hoa Mai (2) Hoa Phượng. (1) Hoa Sen (1) Hoa Sứ (2) Hoa thay lời muốn nói. (3) hoa2 (3) hoa2012 (5) hoa3 (2) Học làm blogspot (7) Hồi Ức nằm đâu đó.. (3) impressive (1) Khánh Ly (2) khuc (1) kinhthi (2) lehuuha (1) life (4) Luận về cái tên TTM (1) me2012 (2) memory (6) mixmusic (1) Món ăn (2) multiply3 (1) Mười hai con Giáp (2) music (18) musicpoem (2) New year (1) ngothuymien (2) Nguyễn Ngọc Chính (3) nguyensa (1) nguyentatnhien (1) nhạcphạmduy (1) nhạctcp (1) nhạctcs (3) nhạctrữtình (1) Như Thị (2) Những chuyến đi của tuổi 60 (14) Những điều trông thấy (1) nonfiction (1) phamduy (2) Phong tục tập quán (1) poem (27) poem10 (14) poem12 (4) Quote-2015 (2) Russia (1) Sài Gòn. (3) saigon (2) Sức khỏe là Kim cương (8) Sưu tầm (4) tagore (1) taiwan2012 (11) Tản mạn (27) tcp (2) tcs (6) Thơ's TTM - Remil Nguyễn phổ nhạc. (1) Tiễn biệt (3) Tôi (96) tovu (1) Trang Tôn giáo (14) travel (3) travelcambodia11 (9) travelcambodia12 (1) Truyện ngắn (3) uk (1) uyenlinh (1) vietnam (4) vta (1) Vũng Tàu (3)

Luôn nhớ!

Bạn đã ghé thăm đó ư!

Bạn từ đâu đến bạn ơi!
Đến thì nhớ nhé đôi lời thăm nhau..

Mutiply 27/02/2013: 315,715 pageviews; 118 flags collected
free counters



Người xin lỗi trước là người dũng cảm nhất.
Người tha thứ trước là người mạnh mẽ nhất.
Và người lãng quên trước sẽ là người hạnh phúc nhất...