Trưa nay cầm nhành Cúc cắm vội vào tô nước, ngắm vội một màu vàng... day dứt, cầm điện thoại thu lại màu hoa, gõ vài giòng và nhấn enter để upload lên facebook xong, tôi lại xách hành lý cất bước ra đi với bôn ba của đời mình. Bây giờ một mình trong góc nhỏ ở nơi xa này ngắm lại màu vàng rực sắc ấy, đọc và cùng cười với comments của bạn bè, chắc giờ này chậu Cúc vẫn nằm ở góc bàn đang tỏa hương bên bức tượng vẫn trắng đến lạnh lùng ấy. Thu Thủy lại nhắc đến câu thơ: "Hoa cúc vàng như nỗi nhớ day dưa"..
Sao lại là [nỗi nhớ "day dưa"] nhỉ? Mà trong ta, chỉ sợ tất cả đều tàn lụi, chứ nếu còn biết nhớ, còn biết thương, còn có một nỗi nhớ để mà day dứt day dưa thì cũng hay lắm thay..
Sao lại là [nỗi nhớ "day dưa"] nhỉ? Mà trong ta, chỉ sợ tất cả đều tàn lụi, chứ nếu còn biết nhớ, còn biết thương, còn có một nỗi nhớ để mà day dứt day dưa thì cũng hay lắm thay..
"Hoa cúc vàng như nỗi nhớ day dưa " |
Bài thơ tình ở Hàng Châu
Tế Hanh
Mùa thu đã đi qua còn gửi lại
Một ít vàng trong nắng trong cây
Một ít buồn trong gió trong mây
Một ít vui trên môi người thiếu nữ...
Anh đã đến những nơi lịch sử
Đường Tô Đông Pha làm phú
Đường Bạch Cư Dị đề thơ
Hồn người xưa vương vấn tự bao giờ
Còn thao thức trên cành đào ngọn liễu
Phong cảnh đẹp nhưng lòng anh thấy thiếu
Bức tranh kia anh muốn điểm thêm màu
Có hai ta cùng tựa bên cầu
Cho mặt nước Tây Hồ trong sáng nữa.
Lá phong đỏ như mối tình đượm lửa
Hoa cúc vàng như nỗi nhớ day dưa
Làn nước qua, ánh mắt ai đưa
Cơn gió đến bàn tay em vẫy
Cay đắng ngọt bùi cuộc đời kháng chiến
Nói sao hết em ơi bao kỷ niệm...
Những ngày buồn nghĩ đến thấy vui vui
Những ngày vui sao lại thấy ngùi ngùi
Anh không muốn hỏi nhiều quá khứ
Ngày đẹp nhất là ngày rồi gặp gỡ
Rời Tây Hồ trắng xuống Bắc Cao Phong
Chỉ mình anh với im lặng trong phòng
Anh ngước nhìn bức thêu trên vách:
Hai bóng người đi một hàng tùng bách
Bàn tay nào đã dệt nỗi lòng anh?
Tiếng mùa xuân đem sóng vỗ bên mình
Vơ vẩn tình chăn chập chờn mộng gối
Anh mơ thấy Hàng Châu thành Hà Nội
Nước Tây Hồ bỗng hóa nước Hồ Tây.
Hai chúng mình cùng bước dưới hàng cây.
Tế Hanh - 1956
Tế Hanh
Anh xa nước nên yêu thêm nước
Anh xa em càng nhớ thêm em
Trăng Tây Hồ vời vợi thâu đêm
Trời Hàng Châu bốn bề êm ái
Anh xa em càng nhớ thêm em
Trăng Tây Hồ vời vợi thâu đêm
Trời Hàng Châu bốn bề êm ái
Mùa thu đã đi qua còn gửi lại
Một ít vàng trong nắng trong cây
Một ít buồn trong gió trong mây
Một ít vui trên môi người thiếu nữ...
Anh đã đến những nơi lịch sử
Đường Tô Đông Pha làm phú
Đường Bạch Cư Dị đề thơ
Hồn người xưa vương vấn tự bao giờ
Còn thao thức trên cành đào ngọn liễu
Phong cảnh đẹp nhưng lòng anh thấy thiếu
Bức tranh kia anh muốn điểm thêm màu
Có hai ta cùng tựa bên cầu
Cho mặt nước Tây Hồ trong sáng nữa.
Lá phong đỏ như mối tình đượm lửa
Hoa cúc vàng như nỗi nhớ day dưa
Làn nước qua, ánh mắt ai đưa
Cơn gió đến bàn tay em vẫy
Chúng mình đã yêu nhau từ độ ấy
Có núi sông và có trăng sao
Có giận hờn và có chiêm bao
Có núi sông và có trăng sao
Có giận hờn và có chiêm bao
Cay đắng ngọt bùi cuộc đời kháng chiến
Nói sao hết em ơi bao kỷ niệm...
Những ngày buồn nghĩ đến thấy vui vui
Những ngày vui sao lại thấy ngùi ngùi
Anh không muốn hỏi nhiều quá khứ
Ngày đẹp nhất là ngày rồi gặp gỡ
Rời Tây Hồ trắng xuống Bắc Cao Phong
Chỉ mình anh với im lặng trong phòng
Anh ngước nhìn bức thêu trên vách:
Hai bóng người đi một hàng tùng bách
Bàn tay nào đã dệt nỗi lòng anh?
Tiếng mùa xuân đem sóng vỗ bên mình
Vơ vẩn tình chăn chập chờn mộng gối
Anh mơ thấy Hàng Châu thành Hà Nội
Nước Tây Hồ bỗng hóa nước Hồ Tây.
Hai chúng mình cùng bước dưới hàng cây.
Tế Hanh - 1956
Ra đi là để trở về chị ơi, chị yên tâm là ở nhà vẫn luôn có CÁNH ÉN NHỎ, có gia đình đầm ấm và cả Hoa Cúc vàng chờ đợi chị nữa. CN vui chị nhé!
ReplyDeleteRa đi là để trở về! đúng thế em nhỉ? Ai cũng phải về nhà thôi.
DeleteThis comment has been removed by the author.
ReplyDeleteChị Mai chép bài thơ này không biết với tâm trạng nào.
ReplyDeleteTôi đặc biệt thích bài thơ này của Tế Hanh, trong đó có những câu như câu chị đã trích ra, đề ảnh. Hoặc hai câu này:
Những ngày buồn nghĩ đến thấy vui vui
Những ngày vui sao lại thấy ngùi ngùi
Riêng bốn câu trong một khổ sau, tôi chỉ thích ba câu và đã dẫn vào một bài bình thơ của mình:
Mùa thu đã đi qua còn gửi lại
Một ít vàng trong nắng trong cây
Một ít buồn trong gió trong mây
Câu thứ tư của khổ này có nét gượng, không khái quát.
Cám ơn chị Mai, chúc VUI!
M thích thơ Tế Hanh từ bé, cứ nghêu ngao vài câu thơ của ông nhưng toàn là thơ buồn thôi anh Vũ Nho ạ! Dạo này tâm trạng cứ thấy trống trống. Có lẽ mệt quá nên lại đọc vài câu thơ của ông, đọc để rồi lại quên.
Deletechị GM lại đang bị nỗi buồn xa xứ hành hạ đây mà! tìm cách mà về lại quê nhà để làm cô giáo mầm non gõ mông bé Giáo quậy loi choi đi chị ui! hic...
ReplyDeletebài thơ của TH quá hay!
Giáo không ngoan thì cứ biết thân mà chuẩn bị cái mông êm êm để cô giáo gõ đó nhé! hehe
DeleteMùa thu, sao hai bạn lại buồn.
ReplyDeleteXưa, tôi có đọc câu thơ, không hiểu của ai, chép lại cho các bạn cùng buồn. Nhưng đây là buồn của mùa đông khi gió đi qua ngang cửa:
Hoa huệ nở trắng ngần nỗi nhớ
Lá bàng khô trăn trở bên thềm
Chúc hai bạn vui.
Thương người về vợi vợi nắng khuya
DeleteCòn chút hương huệ mềm bên tóc..
Đỏ và vàng hai màu tương phản nhưng mối tìhn và nỗi nhớ thì cái nọ sinh ra cái kia.
ReplyDeleteChợt thấy trống rỗng bác Bu ạ! trống đến nỗi chẳng làm được gì cả !
DeleteTấm ảnh đẹp và bài thơ hay. Cảm ơn bạn, cảm ơn trái tim thẳm sâu của bạn đã truyền cảm xúc cho mình qua từng dòng chữ ...
ReplyDeleteCon người có một trái tim nhỏ bé nhưng đầy nội lực Thanh Quế nhỉ?
DeleteCám ơn GM đã giới thiệu một bài thơ hay của tác giả "Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới" mà trước đây HN chưa được đọc! Thấy cmt của chị Thu Thủy, HN bỗng nhớ mấy câu của Bùi Giáng: "Đi về đi ở đi đi/ Đi là đi biệt từ khi đi về". Còn có bản khác thấy có nhiều dấu phảy nữa và HN không biết mình có nhớ chính xác không nhưng chép vào đây cho vui GM nhé.
ReplyDeleteVâng, ghé vào thăm nhau đã vui rồi anh HN ạ.
DeleteNhớ nhà? nhớ ai? hay là chị nhớ cả hai, hông phải cả hai, mà là cả ba ( con) cả bốn ( cháu) cả năm ( trái Lựu) hihihi
ReplyDeleteChẳng nhớ gì cả Nilan ơi! Trống không! dù đầy ắp đến trống đó!
DeleteChị lại đi rồi , một hôm có nắng , có hoa ... ( Nhại bài "Thúy đã đi rồi" , hihi )
ReplyDeleteUi! được ai đó hát bản nhạc đó cho nghe cũng hay Marg hén.
DeleteĐọc đến chữ Cúc (viết hoa) của tác giả, chợt thấy nao lòng, bỏ lại cánh hoa mà như bỏ lại một người bạn thiết!
ReplyDeleteVâng! Nô ạ! đọc lời bạn viết mình càng thêm nao lòng hơn lúc ngắm hoa.
DeleteChiều vui bạn nhé
ReplyDeleteCám ơn bạn.
Delete