
Rating: | |
Category: | Books |
Genre: | Romance |
Author: | TTM tặng chị Haphan52 và anh Bulukhin. |


Đêm Nguyên Tiêu, tôi ở xa nhà không ăn chè đoàn viên, và đêm nay tôi không viết cho tôi, mà tôi sẽ viết cho các bạn mình.
Viết cho những cảm nhận trong những ngày nhộn nhịp của ngày Valentine vừa qua, mà tôi cũng như các bạn đều có những cảm xúc riêng cho cái ngày mà cả nhân loại tôn vinh này.
Riêng tôi nghĩ, trong đời người, tình yêu đôi lứa, tình yêu nhân loại đều hiện hữu trong từng hành vi ứng xử hàng ngày của mình, nên trong mỗi từng khắc từng ngày nếu ta biết trân quí nhau thì đó đã là những ngày Valentine của đời người rồi...
Tuy nhiên được có một ngày cụ thể để tôn vinh cái Tình Yêu Vĩnh Cửu của đôi lứa thì cũng thật là xứng đáng, để nhân loại nhân cái ngày cụ thể này mà chiêm nghiệm lại cuộc sống của bản thân mình, nói trong phạm vi hẹp thì để cho mỗi con người chúng ta thể hiện tình yêu của mình đối với người bạn đời của mình, đối với cái gia đình lớn và nhỏ của mình và đối với bạn bè xung quanh của mình... cũng đã thật là huyền diệu lắm thay...

Chị có thói quen lâu lâu hay giở lại những album cũ để ngắm lại những khuôn mặt quá quen... có cảm giác vui vui.. và bắt gặp album với những hình cũ lại buồn buồn... Những khoảnh khắc ấy làm mình chao động!"
Một cái entry thấm đậm tình bạn, bên cạnh cái đi xa của người bạn đời với sự thiếu vắng chông chênh trong cuộc đời của chị, nhưng CHỊ đã không tự làm cho mình buồn bã, không thường tình tị hiềm so đo mà đã tìm thấy đã cảm thấy cái niềm vui khi chợt nhìn thấy cái hạnh phúc nhỏ nhoi của bạn bè, cái tình bạn đó thật là lớn lao và cảm động đó chị à ! Bạn bè sẽ luôn ở đâu đó quanh chị thôi đó chị ơi!

cũng được rất nhiều bạn bè ghé vào cùng chia sẻ, trong đó có anh Bulukhin cũng ghé thăm và để lại những giòng cảm động về bạn bè và NHẤT là những suy nghĩ về người bạn đời của anh ấy như sau:

Bu và bà xã về tính cách hơi ngược với hai bạn, Bu tui vốn duy lí nhưng lại mơ mộng hảo huyền. Đến nay bạn bè vẫn bảo " mày đang lửng lơ trên không trung, chứ chân chưa hề chạm đất" .
Bà xã trẻ hơn nhiều nhưng lại siêu truyền thống. Không quan tâm đến trời trăng mây gió mà chỉ có con và cháu, chúng nó mới thực là Tổ quốc và Thượng đế. Nàng xem bu là thần tượng về mọi phương diện nên nhờ trời không có vụ nuốt nước mắt để vui ông chồng.
Con người duy cảm ấy có một câu nói làm bu không bao giờ quên "Nếu kiếp sau còn làm phụ nữ em lại làm vợ anh".

Một điều trùng hợp là bu cũng có cậu con trai tên Tuấn, sinh 1978 hành nghề kiến trúc trong SG, Tuấn này khác Tuấn của bạn là tuyệt niên không bao giờ vào bếp, có hôm đói quá điên về hỏi mẹ đổ mấy cốc nước sôi vào gói mì omachi !!! Cô con gái ở Vũng Tàu thì cái gì cũng giỏi hơn ba và mẹ.
Bu không tăng dân số như bạn, chỉ có hai con đều ở xa nhà. Valentin năm nay hai bu không dùng đến chocolate mà ra đèo Ngang viếng bà chúa Liễu Hạnh và vào rừng hái ổi.
Cái mùi ổi chín cũng khó tả như mùi vị tình yêu vậy.
(đèo Ngang là núi Hoành Sơn cách ĐH 75 cây số về phía bắc nơi bà Huyện Thanh Quan đã dừng lại làm thơ thuở nào...)

Bulukhin


Từ ngày người đi xa
Trời vừa qua tháng hạ
Nắng chênh chếch nửa đầu
Bụi trần mờ phố xa ..
Từ ngày người đi xa
Những mưa nắng rã rời
Những bão động mù khơi
Dù đời chông chênh ,,, quá
Vẫn ngước lên nhìn trời
Cúi mặt nhìn xuống đất
Dù hư không thầm lặng
Dù nắng khuya xa rời...
Đêm Nguyên tiêu vời vợi
Người của tôi xa rồi...
Tôi với trăng ru đời
Cho đời nhẹ bước qua ...

Ta thường hay gia trưởng
Em vẫn mãi phục tùng
Ta trời mây lơ lửng
Em bếp núc đợi chờ
Gian nan em nào ngại
Khó khăn em chẳng sờn
Cùng ta vượt bao cạn
Đến được ngày hôm nay
Nay con cháu lớn khôn
Nhìn lại màu phai nhạt
Nhưng tình vẫn như son
Nồng lên với tháng ngày..
Ta đưa em lên ngàn
trèo lên cây hái ổi
Ôi ! hương ổi dịu dàng
Chợt quên đời hạ giới ...
Bước lên cây Ổi hái hoa
Hoa ổi đã kết
Ta đành hái trái ổi thơm tặng nàng...

10 comments: