Showing posts with label Hồi Ức nằm đâu đó... Show all posts
Showing posts with label Hồi Ức nằm đâu đó... Show all posts

Friday, November 10, 2017

Bà nội của mấy đứa con tôi !



Mỗi lần nghĩ về bà, là tôi thấy hiện lên hình ảnh của một người mẹ suốt cả cuộc đời chỉ biết tần tảo, tận tụy, chắt chiu dành dụm để lo cho gia đình và lo cho 6 đứa con của ông bà và nỗi đau đáu xót xa về đứa con riêng mà bà phải xa từ khi con lên 7 tuổi.

Trước 75 ông bà sống trong xóm lao động, sau 75 mới về lại quê ngoại, sống với vườn nhãn nhỏ nhoi của mình. Vậy mà tiền do ông chạy xe xích lô máy hay tiền bán từng cân nhãn, bà tằn tiện dành dụm, công tâm lo cho từng đứa con, bà hướng dẫn các con phải tự thân mà bươi chải trong cuộc đời.

Bây giờ các cô, chú đã có gia đình ổn định của riêng mình, trong từng mái nhà ấm cúng đó có phần lớn công sức của cha mẹ, mà phần lớn do công mẹ chắt chiu dành dụm mà có!

Bà, trong những tháng năm về già, tiền con cái chúng tôi cho bà là bà gom lại, mua từng phân vàng.. bà không bồi bổ, hoang phí gì cho riêng mình mà chỉ lo nghĩ đến mai sau.

Mấy năm gần đây, mỗi lễ tết, hay những lần có dịp về thăm bà, bà dẫn tôi ra sau vườn, chỉ hai vuông đất và nói với tôi:

🍁 Sau này trăm tuổi, tiền hậu sự má lo cho ba và má xong rồi, con lo cho ba má nhiều rồi, nên khi ba hay má chết con không cần lo nữa, má giao nhiệm vụ có mấy đứa em rồi!

Người bà của các con tôi như thế đó, lo cho các con và còn cả cái hậu sự của riêng mình.

Nước luôn chảy xuôi!

Bây giờ Bà đã đi xa, đã rời cõi trần dằn vặt này rồi! Trong từng đứa con luôn có bà trong nỗi niềm của riêng mình!

☘️🍁☘️

TTM
23/09-10/11/2017 - 7 tuần, Đinh Dậu.
Ps: hình chụp vào tết Bính Thân
Thuộc Nhiêu, 05/02/2016


--> Read more..

Sunday, August 20, 2017

BÀN CHẢI ĐÁNH RĂNG..



Cho tới năm 1983, tôi cũng không nhớ là tôi dùng cái bàn chải đánh răng ấy bao lâu rồi. Tôi chỉ nhớ năm ấy tôi phải đi học lớp "bồi dưỡng kiến thức nghiệp vụ" một năm do cấp Bộ mở cho cấp Sở các tỉnh thành.

💔 Thế là hàng tuần, để con trai út Huỳnh Lâm 6 tháng tuổi ở nhà, tôi khăn gói từ BH lên SG ở nội trú trong trường để đi học.

Ngoài những lần ra SG họp hành, thì đó cũng là lần tôi trở về SG ở lâu như thế. Trường là một toà nhà lớn (của ai để lại tôi cũng quên rồi) nhìn ra cái cảng Nhà Rồng.

☘️ Cùng học với tôi còn có các cô bạn ở cấp huyện cùng ngành. Dù là cấp trên của các bạn, lương khi ấy 46 hay 55 gì đó, tôi cũng quên rồi! Nói chung, lương của tôi cao hơn các bạn ấy, còn các bạn ở huyện ngoài lương còn có các khoản thu nhập khác, nên khi ở nội trú thì tôi mới thấy, ngoài việc làm lớp phó, đôi khi ngoài giờ lên lớp để hướng dẫn lại những bài tập nghiệp vụ cho các bạn trong lớp ra, thì tôi nghèo xơ xác!

💔 Mỗi buổi sáng, buổi trưa, buổi tối cùng các bạn ra sàn nước để đánh răng. Tôi mới nhìn thấy cái bàn chải của mình cứng, thô, "te tua".. tôi không đem kem đánh răng đi nên cô bạn thân cho tôi dùng chung.

Thủa ấy, ngoài các bàn chải đánh răng và kem đánh răng quen thuộc đã thay chủ, thì tôi không biết đến hàng Thái Lan lúc ấy bán đầy ở chợ Cũ, đường Huỳnh Thúc Kháng SG.

💔 Nhưng dù có biết tôi cũng chẳng dám mua, nó còn cao giá hơn ly nước mía mà tôi thèm còn không dám mua uống nữa là!

💥 Cô bạn thân ở cấp huyện của tôi, một hôm đã ra đó mua về cho tôi cái bàn chải đánh răng mới! Lúc ấy tôi mới biết đến sản phẩm của Thái Lan. Mới biết là sau 75, nước Thái và một số nước Đông Nam Á khác, trong thời tôi học ĐH ở SG, thì những nước ấy còn nghèo còn thua VN, vậy mà VN mình năm ấy vẫn đóng cửa, nhưng hàng hoá của đất nước ấy lại tuồn về VN. Những thương hiệu hàng hoá của VN trước 75 đã di chuyển đi đâu!

💔 Và tôi, sau khi mãn khoá học, cái bàn chải đánh răng ấy vẫn được tôi dùng đến hết năm 1986..

💥 Cho đến bây giờ tôi vẫn chưa bỏ được thói quen, dù khuyến cáo vài tháng phải đổi bàn chải đánh răng, thấy nó còn dùng tốt, không đau nướu răng là tôi vẫn giữ để dùng. Sau khi thay, tôi giữ lại để chải lông mày cho sạch bụi ở mảng da đó. Và giữ lại làm việc khác khi cần.

💓 Còn bộ bàn chải đánh răng này do Dọt Thọ Kim mua cho tôi hôm CN vừa rồi. Nhưng cái cũ vẫn còn dùng tốt Kim à!

TTM
19/8/17
#HồiỨcNằmĐâuĐó


--> Read more..

Wednesday, June 7, 2017

"QUẲNG GÁNH LO ĐI VÀ VUI SỐNG"





Ngày xưa, lúc gia đình tôi dọn về vùng biển ở Đá Bạc, Cam Ranh. Cả nhà ở trong một ngôi nhà nhỏ sát ven bờ vịnh, phía trước nhà là một cái chợ cũng nho nhỏ. Năm đó tôi mới bắt đầu vào học lớp Đệ Thất là lớp Sáu bây giờ.

🕊 Sát bên vách nhà tôi ở có một căn nhà, căn phía trước dùng để bán hàng, căn phía sau chạy dài ra sát mép vịnh dùng để cho mấy cậu học trò ở. Vì tôi thường nghe tiếng cười đùa của vài bạn trai, chắc cùng lứa tuổi với tôi, họ hay ầm ĩ bàn về các công thức toán học, hoặc khi nghe tiếng tôi nói chuyện với các em ở bên nhà, thì các bạn ấy hay vỗ vỗ vào vách rồi cười với nhau...

🕊 Sau này tôi mới biết bạn ấy học trên tôi một lớp, bố mẹ ở bên vịnh Cam Ranh, căn nhà ở đất liền trong thị xã này dành cho mấy anh em ở để tiện việc đi học.

🕊 Tuy khi đi học, chúng tôi ra vào cũng thường gặp mặt ở ngay con đường chợ trước nhà, nhưng vì không học chung trường nên tôi cũng không để ý đến bạn ấy và mấy người bạn của bạn ấy, dù hàng ngày khi các bạn ấy tụ họp nhau ở căn nhà ấy là họ hay nghịch ngợm và chọc ghẹo tôi lắm..

🕊 Sau đó, nghe các bạn học cùng xóm kể, mấy anh em nhà ấy giỏi toán lắm, nhưng tôi thì cũng không kém gì, nên tôi cũng bớt ghét mấy bạn nhưng cũng chưa chịu làm quen. Vì ở lâu trong xóm với nhau, nên tôi cũng biết họ tên của bạn ấy, bạn ấy cùng họ và hơn tôi hai tuổi.

🕊 Ba, bốn năm năm sau, ba mẹ tôi dọn nhà lên khu cư xá mới xây để ở. Xa khu chợ đó, không học cùng trường, nên tôi cũng quên bẵng luôn các bạn hàng xóm ở bên cạnh nhà lúc học đệ nhất cấp.

🕊 Rồi vào một mùa hè năm nào đó, tự nhiên bạn ấy đến nhà tôi chơi, lúc thì đến một mình, lúc thì thêm một bạn học ở Qui Nhơn về, lúc đến bạn ấy ít nói, chỉ ngồi chơi kể chuyện đi học và hỏi thăm vài câu.. lại hẹn tết, cứ thế hết hè lại tết bạn ấy về là ghé thăm..

🕊 Khi ấy, tôi mới biết bạn đã theo anh trai về Sài Gòn học, lên đệ nhị cấp phân ban, bạn ấy học ban B và tôi cũng học ban B, tuy biết rất rõ năm nào tôi đều có phần thưởng toàn trường đủ sách giáo khoa để học, nhưng lần nào đến nhà chơi là bạn ấy cũng đem tặng tôi vài quyển sách giải toán của những giáo sư rất nổi tiếng ở miền Nam khi ấy và nhất là khi nào cũng có vài quyển sách quý của Nguyễn Hiến Lê hoặc của các học giả khác...

🕊 Một lần cũng vào hè, bạn đến nhà tôi chơi, bạn hỏi tôi học toán có gặp khó gì không? Tôi còn xì bạn ấy, tôi kể về việc tôi rãnh là đi kèm nhóm bạn ban A của tôi học toán, tuy nhiên tôi cũng kể thêm là không biết vì sao từ hồi nào giờ tôi ít ngủ lắm..

🕊 Chỉ nói thế, vậy mà năm ấy khi từ SG về nhà ăn tết, bạn ấy mang đến nhà cho tôi thêm vài quyển sách, trong đó có quyển QUẲNG GÁNH LO ĐI VÀ VUI SỐNG, quyển CHÍ CỰC ĐIỀM TĨNH và quyển ĐẮC NHÂN TÂM.. nếu tôi nhớ không lầm thì mấy quyển sách đó do Nguyễn Hiến Lê dịch, bạn ấy chỉ nói "đọc và ngủ tốt nhé!" bạn ấy kiệm lời như thế đó.

🕊 Nhà tôi ở là khu cư xá mới, căn nhà đủ cho một gia đình nhỏ ở, tuy nhiên nhà tôi tới 8 chị em, cùng cha mẹ là 10 người, nên cha tôi làm một căn gác lửng bằng gỗ, từ căn gác lửng đó có cửa nhỏ thông ra mái nhà bếp bằng tôn bằng ciment.

🕊 Mỗi buổi chiều sau khi xong việc nhà hay những lúc rãnh rồi, khi nắng vừa xuống, hay khi đêm xuống sau khi học hành xong, tôi hay trèo ra mái nhà bếp chơi.. lúc thì ngắm rặng đồi núi xa xa ở sau nhà, lúc thì nằm vừa đọc đủ thứ sách triết học và văn học.. vừa ngắm bầu trời xanh.. ngày ấy trời xanh lắm, hay ngắm trăng sao trong bầu trời đêm sâu thăm thẳm..

🕊 Khi tôi về SG học đại học, bạn ấy thường đến thăm tôi.. hai năm sau biến cố lớn xảy ra. Tao loạn và lưu lạc, tôi, hàng xóm và nhóm bạn, ngay người bạn thanh mai trúc mã cũng lưu lạc và mất dấu tích nhau từ đó!

🕊 Chúng tôi biệt tăm tới hai mươi mấy năm sau. Tủ sách ngày ấy của tôi cũng lưu lạc và mối mọt không còn xót lại chút dấu tích nào.. Nhưng những tấm tình của tuổi học trò ngày ấy theo mãi và sâu lắng trong tôi.

🕊 Bây giờ, khi tôi đã đứng ở đầu con dốc cuộc đời.. tôi cũng không còn nhớ, tôi đã đọc và học được gì ở mấy quyển sách ấy, tuy nhiên, tôi biết tôi luôn lắng lòng, biết buông bỏ mà lãng đãng đi qua biết bao gập ghềnh sóng gió của cuộc đời, nhưng cái ít ngủ, cái thân, cái tâm lăng xăng vẫn đeo bám tôi đến bây giờ khi tuổi đã về chiều mà vẫn không buông tha..

🕊 Có những ngày lễ, ngày Chúa nhật ở nhà.. những lúc ấy tôi thường quên là tôi nên nghỉ ngơi, tôi ra vào lên xuống, làm đủ thứ việc đến đổ mồ hôi cũng không chịu đi nằm nghỉ, khi đến giờ nghỉ ngơi thì lại vào phòng sách ngồi làm đủ trò..

🕊 Hết phép đi làm ở bên đây, sau giờ làm việc, còn lại một mình thì tôi còn tệ nữa, nhốt mình trong phòng đọc và làm đủ thứ việc, khi mệt thì tập thư giãn, tập đủ thứ để thân tâm khỏe, nhưng nhất định không đi nằm.. việc nằm nghỉ này để dành cho đến tối khuya.

🕊 Vậy đó, dù tôi đã rất thậm thâm biết QUẢNG GÁNH LO ĐI & VUI SỐNG, dù tôi thường rất CHÍ CỰC ĐIỀM TÌNH, nhưng có lẽ vẫn còn trong tôi một cái bệnh - bệnh lăng xăng không thuốc chữa của THÂN TÂM..

🕊 Có lẽ nó sẽ mãi theo tôi như những vết lăn trầm mòn mỏi.. cho đến khi tôi về ngủ yên trong.. hư không.

🍁

TTM
07/06/2017-23:55
🎠 #HoiUcNamDauDo 🎠
Photo ở Bình Ba
Edit: Huỳnh Lâm

--> Read more..

Tuesday, December 6, 2016

🍀 VẾT SẸO LÁ TRE 🍀




Năm đó khoảng năm 1958 hay 59 gì đó, tôi mới được hơn 4 tuổi nhưng thấy chị Hai tôi đi học, tôi thích lắm đòi chị cho tôi đi theo, cũng được vài lần đến lớp học với chị.

💥 Ngày ấy, cái trường làng lớp rất nhỏ, bàn bằng gỗ, học trò lớn bé đều ngồi chung với nhau. Thầy giáo dạy tất cả học trò các lớp trong cái lớp học đó. Tôi chỉ nhớ thế, vậy mà khi tôi lên năm, tôi đã viết đánh vần và làm toán cộng trừ nhân chia rất khá nên khi mẹ đưa tôi đi học, sau khi được thầy kiểm tra, tôi không có học lớp Năm và vào luôn lớp Tư (lớp 2 bây giờ).

💥 Hôm đó, ký ức tôi vẫn còn nhớ rất rõ, khi chị đưa tôi vào lớp, chị gạt tất cả các bạn qua bàn khác, dành bàn đó cho tôi ngồi. Chị Hai tôi có tiếng là dữ, nhưng ra ngoài là không ai ăn hiếp được các em của chị.



💥 Trở lại vết sẹo lá tre, chủ đề bài viết này thì chuyện như sau:

🌷 Ngày xưa, không có cặp táp như bây giờ, mẹ tôi may cái túi vải, miệng túi may bèo có sợi dây luồn ở miệng túi để cột túm lại. Trên túi có hai cái quai. Chị tôi cho tập vở, bút và ống mực vào đó. Rồi treo lên ghi-đông xe đạp.

🌷 Ngày xưa, bút lá tre, ngòi bút nhọn, lá bút dẹp bằng nhôm trắng mỏng, có lẽ ngòi bút nhìn giống cái lá tre nên có cái tên như thế!

Khi viết chữ, học trò chấm ngòi vào hũ mực màu xanh, màu tím xong viết lên giấy trắng.

🌷 Cho nên thủa ấy, chúng tôi tập viết chữ rất đẹp, nét nào thanh nét nào dày rất rõ ràng. Nhớ lại bây giờ toàn dùng viết chì, viết nguyên tử nên nét chữ như xưa không còn nhìn thấy nữa.

🌷 Hôm đó, chị tôi đèo tôi bằng cái xe đạp ngang, tôi ngồi ở trên thanh ngang, cái cặp vải treo ở ghi-đông xe đạp. Trong lúc chị đạp xe thì cái túi vải đong đưa, cái ngòi bút thò ra khỏi vải cắm vào bắp chân phải gần mắc cá chân của tôi, chị ngừng xe cuống cuồng rút ngòi ra khỏi bắp chân của tôi.

Vết thương lành, nhưng cái sẹo hình lá tre vẫn nằm nơi bắp chân của tôi.

Rồi tôi cũng quên cái sẹo đi cho đến năm tôi đi gia đình Phật tử lớp Oanh Vũ, nên mặc cái jupe ngắn tới đầu gối màu xanh thẫm, nhìn vào bắp chân mình có vết sẹo lá tre.

🌷 Rồi thời gian trôi qua, biết bao đổi thay trong dòng đời. Mà da thịt của tôi rất lành, có bị vết thương gì chỉ một thời gian là lành lạnh, vậy mà đến bây giờ đã gần 60 năm trôi qua, cái vết sẹo lá tre vẫn nằm y ở chỗ cũ. Làm tôi luôn nhớ về người chị cả của mình.

TTM
05/12/2016
(Hình vừa chụp, hình như sẹo cũng mờ đi rồi)
#HoiUcNamDauDo

--> Read more..

Monday, December 5, 2016

HẠNH DUYÊN từ tiền kiếp!



Sáng nay vừa thức giấc, rửa mặt xong, tôi quay qua pha ly cafe mà sau hơn một tháng tôi đã không đụng đến cái phin thì có chuông báo tin tin nhắn! Mở ra ! Thì thấy hình này và những câu của út Huỳnh Lâm gửi cho mẹ :"Moi mua cho mum ne. Yess ..-.. 200ML do. Yess..". Giọng điệu mà chàng nhỏ nói chuyện với mẹ là như thế!

😜 😋 Không thể không khoe và không thể không nhớ lại!

 Năm đó, khi anh Tuan Huynh và em Lâm học đại học ở SG, hàng tuần về thăm nhà, buổi sáng hôm ấy mấy mẹ con ở trong phòng mẹ nói chuyện, lúc tôi cầm chai Chanel lên phun nhẹ vào hai bên mang tai rồi nói "loại này là một trong những loại nước hoa đắt tiền, bây giờ mẹ còn đi làm thì dùng chứ sau này về hưu thì chắc không dám mua nữa." Lúc ấy chỉ là buột miệng nói ra không nghĩ ngợi gì!

💥 Vậy mà, sau khi anh Tuấn tốt nghiệp, tháng lương đầu tiên trong năm đó, con đã mua quà cho ông nội, ông ngoại và ba mẹ, món quà cho mẹ là chai Chanel 5 này, chai nhỏ thôi, nhưng lòng tôi lại vỡ oà ấm áp..

 Đầu năm 2015 vừa rồi, lúc mẹ con tôi ở đâu đó trong cái mall shopping ở Mỹ nhỉ? Tôi cũng chọn mua chai Chanel 5 này đem về dùng, khi đến quầy thì cả hai cậu con dành nhau trả tiền, cuối cùng hai anh em share nhau tiền trả cho món quà mà mẹ thích, còn tôi thì chỉ việc ung dung và khoái chí xách quà trong tay.

(😜😜 phải sửa lại theo đề nghị của em Lâm cho đúng, không phải là trong chuyến đi Mỹ đầu năm 2015 mà là mua trong chuyến đi Hawaii nhận bằng tốt nghiệp MBA của anh Tuấn, tiền do em Lâm trả, vì mua cái Iphone 5 và Ipad do chị Yenny Tran hay ai trả mum cũng quên rồi kkk😜😜)

💥 Cho nên sáng nay, khi nhìn thấy hình con với chai Eau de parfum trên tay này! Người mẹ già này vui thật đó! Món quà mà con đã vất vả ở xứ người vừa đi làm vừa đi học thêm để kiếm được. Lòng mẹ cũng vỡ oà lên như năm xưa lúc con mới lọt lòng mẹ!

 Cám ơn các con, cám ơn cả con dâu và con rể của mẹ, đứa con nào cũng là món quà lớn mà tiền duyên đã trao tặng mẹ trong kiếp này! 😍❤️😍

TTM
05/12/2016
#HoiUcNamDauDo
.........................

--> Read more..

Wednesday, September 28, 2016

Hôm nay mẹ phải kể câu chuyện của con thôi!




Huỳnh Lâm à!
Hôm nay mẹ phải kể câu chuyện của con thôi!

😍 Giờ này cách đây 34 năm là giờ con chào đời, mẹ vẫn nhớ như in, gớm cái miệng tròn xoe nhỏ xíu như thế mà khóc lớn tiếng lắm, đói đó mà. Lúc đó cả hai mẹ con mình mới được dời từ bàn sanh ra nằm trên cái giường nhỏ, cái ti của mẹ chưa về sữa, thấy con khóc quá tạm lau rửa ti cho con ngậm, con mút chụt chụt một lát chắc thấy chưa có sữa, nên lập tức nhả ra rồi ưỡn người lên, mặt đỏ gay mà khóc oa oa vang cả nhà bảo sanh vào buổi sáng hôm đó, làm ai cũng buồn cười lắm.

💗 Vài ngày sau, hai mẹ con được ba chở từ nhà bảo sanh về nhà, đi nửa đường cái xe Honda 68 bị hỏng, thế là mẹ phải bế con đi bộ một quãng dài, đi chậm thôi, vì mẹ đã lành vết may đâu.

💗 Người phụ nữ lúc đi sanh con cũng có cái khổ, có người chỉ đau đẻ, đau dữ dội tưởng không còn gì đau hơn, nhưng khi con chào đời xong, là đã hết cơn đau đẻ, nằm chờ dạ con co lại nữa là ổn bình thường, còn mẹ thì hơi khổ hơn. Vì con biết rồi, ngày ấy mẹ chỉ cân nặng có hơn 40 kg thôi, có bầu chắc to ra hơn chục ký, ăn uống cũng bình thường nếu không nói là kham khổ, vậy mà sanh ba đứa con, đứa nào cũng to tê, chị con so 3.9, anh con trên 4kg, còn còn thì 4.9kg, nên ngoài cái đau đẻ, mẹ lại thêm cái đau te tua.

💗 Lần sanh con, mẹ không về quê nữa. Lúc đưa con về đến căn nhà tập thể hai phòng của gia đình mình, chị và anh thích lắm. Riêng anh con - kể ra cũng buồn cười - anh ấy bú ti của mẹ từ bé tới lúc mẹ đi sanh con. 😍 Hôm đầu khi mẹ đang nằm cho con bú, thì anh con ở sau lưng mẹ, anh ấy thương con lắm, nhưng lúc ấy thấy vậy cũng đưa tay ra nhè nhẹ đẩy cái miệng nhỏ của con ra khỏi ti của mẹ. 😍 Mẹ nói với anh rằng, chờ mẹ cho con bú ti xong đã mẹ sẽ cho anh bú ti sau. 😍 Sau khi con ngủ yên, mẹ ra ghế nhỏ ngồi, bế anh vào lòng, cho anh bú ti xong, mẹ mới nói "bây giờ có em rồi, ti để dành cho em, con lớn rồi không bú ti nữa nhé!" 😍 Vậy mà từ đó anh không dành ti với con nữa. Kể ra đây hai anh em chắc lại xấu hổ lắm đây. 💗

Chuyện sanh con được mười mấy ngày mẹ phải ngồi dậy mở bàn máy may ra may, mẹ vừa kể ở câu chuyện NGHỀ MAY của mẹ rồi.

💗 Đến khi con biết ăn cơm, mẹ cũng không nhớ từ lúc nào, sau khi ở trường mẫu giáo về con luôn đòi chén cơm chan vài muỗng đường, rồi ngồi đó vừa ăn vừa mân cái mền nhỏ của con. Cái mền được con mân mê tới rách. 😜 Mẹ thì hay giữ kỷ vật lắm, nhưng sau này trong lúc mẹ đi làm, chị con ở nhà dọn dẹp chắc chị đã cho cái mền nhỏ ấy đi cùng nhiều cái quần áo kỷ niệm mà mẹ giữ cho các con.

💗 Sau này mẹ vẫn nghĩ là tại sao con thèm đường, tại sao các con thích ăn ngọt. Mẹ cũng không biết có phải tại mẹ lúc có bầu các con, mẹ thèm ngọt lắm, mà ngày ấy đường cũng là một loại xa xí phẩm, được phân phối, nên mẹ hay nhịn ăn đường, ăn của ngọt.

💗 Lúc sanh chị con, khuya mẹ thèm ngọt, phải ngồi dậy ra lục cái trạn bếp ở nhà ông bà nội lấy đường pha với trà ấm uống cái ực ngon lành. Lúc hoài thai các con, đi ngang qua xe nước mía là mẹ lại thèm, thèm lắm nhưng phải nhịn mà đạp xe đi qua. Con ạ! có lẽ vì vậy mà lúc ấy con thích ăn cơm đường.

💗 Bây giờ các con lớn rồi, các con đứa nào cũng vẫn thích ngọt, nhất là con, nhãn lồng, nhãn tiêu ăn thì ăn cả ký.

😍 Rồi, các con lớn lên. Tự lúc nào, khi đi ra ngoài với các con là mẹ được chở. Tự lúc nào làm việc gì mẹ cũng bàn bạc với các con của mình.

😍 Anh Tuan Huynh vào năm học trung học cuối cấp, đi với mẹ là chở mẹ chứ không cho mẹ chở nữa, Anh lên SG đại học, nói mẹ mua cho anh cái xe đạp, nhường cái xe Honda city ấy cho con ở nhà đi học tiếp cấp ba cho đến khi về SG cùng ở trọ học với anh. Hai anh em lại chia nhau đi xe đạp và xe gắn máy.

💥 Rồi, theo năm tháng các con trưởng thành, sau hơn mười năm các con đi học ra trường và làm việc, cả nhà mình mới dời về SG theo ước mơ, các con thích lắm, sau bao năm ở trọ, bây giờ các con được cùng cả nhà đoàn tụ về một chỗ.

💥 Từ đó, khi các con lớn khôn, biết mẹ thích hoa cỏ, thích thăm thú các nơi, tự lúc nào, mỗi lần mẹ về phép ở nhà là con thường có chương trình vào buổi nào đó để chở mẹ đi chơi.

💥 Cho nên - hình ảnh trên những chuyến phà Thủ Thiêm cuối cùng qua sông Sài Gòn là đầy hình hai mẹ con mình nhé!
- hình ảnh lúc làm xong cái hầm vượt sông Sài Gòn, lúc con đường ven sông còn thô sơ là đầy hình ảnh hai mẹ con mình nhé!
- hình ảnh cái đại lộ đông tây từ ngã ba Cát Lát nối ra tới hầm Thủ thiêm qua sông Sài Gòn - lúc vừa còn dang dở con cũng chở mẹ ra chụp với nắng chiều, cũng đầy kho ảnh nhé!
...

Bây giờ khi mẹ đi đâu, anh con bận việc, bận vợ con thì con là người thường chở mẹ đi, dù đôi lúc con cũng hay cằn nhằn mẹ, cũng tại cái tính mẹ rườm rà luộm thuôm không vừa ý con, lúc ấy mẹ cũng chảy nước mắt sau lưng con, nhưng sau đó mẹ vẫn ngồi lên sau yên xe bên con, khi con nói chở mẹ đi chơi đâu đó.

💥 Hôm tháng 10 năm rồi, lúc mẹ về phép, mẹ lại được con chở ra nóc hầm sông Sài Gòn, để ngắm dòng sông và ngắm thành phố bên kia sông, cảnh quan thật đẹp vào buổi sáng sớm. Rồi hai mẹ con vào quán cà phê uống nước, đi ăn trưa với nhóm bạn con, chụp hình cũng đầy cả album hình. ✈️💥

Từ hôm đó, con đi xa mẹ cả nửa vòng quả đất, một mình tự lực cánh sinh làm việc và học hành ở xứ người, mẹ chỉ biết ngồi trong các góc nhỏ của mẹ, ngóng các con ở xa. Nhìn những hình con chụp, con trai lớn rồi cái tuổi lập thân, mà vẫn nghịch ngơm như tuổi mười tám đôi mươi.

💗 Bây giờ, từ hôm con nói cho mẹ biết tuyến xe bus đường nhà mình, thì mẹ đi đâu cũng đi xe bus rồi con ạ, khi cần nhanh hơn thì đi xe Grab taxi, chứ cũng không đi xe taxi nữa. Còn lại là mẹ đi bộ nhé, cho đỡ tốn tiền. Cũng đỡ cho anh, lo cho vợ con lại còn lo cho mẹ đi đây đi đó nữa thì cực lắm.

Tháng Chín này cũng như những tháng Chín trước, ở nhà, ngoài mẹ thì có mỗi mình con là có nhiều lần ăn mừng ngày sinh của mình nhất, tại con có nhiều nhóm bạn quá mà. Nhóm bạn Thỏ ở SG chắc nhớ con lắm đó.

💗 Mấy hôm nay, và những năm tháng trước, khi bước vào tháng Chín là mẹ nhớ. Vì anh con và con đều sanh vào tháng Chín, tháng Chín của mẹ có đầy những kỷ niệm nhớ nhớ quên quên, kể không hết..

😍 Các con à, gia đình mình trải qua biết bao gập ghềnh gian nan, nhưng Mẹ luôn hạnh phúc vì có các con bên đời.

😍 Mẹ và tháng Chín.
24/09/2016


--> Read more..

Thursday, November 11, 2010

Viết cho con đó Kim Yến à!





Vậy là con đã về nhà mình được hai tháng rồi con nhỉ. Hai tháng về một căn nhà, mà trong đó, ngoại trừ chồng con, thì toàn là những người lạ, nhưng lại là những người thân suốt cuộc đời này của con. Thật là khó cho con đúng không hở con.

  Hai tháng thì cũng chưa đủ để cho con biết và hiểu hết tường tận từng người mới phải thân này của mình. Nhưng mẹ tin rằng con, trong thời gian ngắn ngủi ấy con cũng cảm thấy những luồng từ trường thân yêu chân thật vây quanh con, con chẳng thấy xa lạ gì đúng không con. Chị Hà còn nói mẹ thương con dâu hơn thương con gái rồi, chẳng phải là ganh tị gì đâu con, chị nói vậy vì chị cũng quí yêu người thân của em trai mình đó con à!

  Mẹ vẫn nhớ, cái ngày mà Tuấn đưa con về ra mắt gia đình, con chắc không tưởng tượng được hết đâu, cả nhà mình đều rất vui đó con à. Vì con biết không, ngoại trừ nhóm bạn 12 con Giáp cùng học từ hồi cấp III ra, Tuấn chưa bao giờ đưa một người bạn gái nào về nhà cả, lúc còn đi học cũng thế, sau này ra trường cũng thế, ngoại trừ những lúc có việc bận, chứ thường thì sau cả tuần đi học, đi làm việc đến thứ bảy là hai anh em lại đưa nhau về nhà chơi với ba mẹ, với các em trong gia đình của cậu và dì cũng ở quanh đó. Ít thấy đi đâu chơi riêng. Mà tuổi cũng đâu còn nhỏ gì nữa, năm đó hai đứa cũng đã 28 tuổi rồi còn gì! Nên khi Tuấn đưa con về nhà thì cả nhà mừng vui biết bao !





  Nên khi con về rồi, ba thì ít nói nên chỉ nghe mà chẳng nói gì, chứ mẹ thì rối rít hỏi Tuấn, sau khi biết được rằng, con là học sinh giỏi trường Lê Hồng Phong, học xong đại học ra làm ở Cty PWC, rồi cùng tốt nghiệp ACCA, rồi các con cũng chuyển công tác ra mỗi đứa một Cty khác, vậy mà cái duyên cái nợ lại gắn các con lại với nhau trong thời gian này. Và mẹ mừng nhất là khi biết con là đứa con hiếu thảo trong gia đình, ba con mất sớm, con ra trường rồi thì lại chăm lo cho mẹ, giúp đỡ anh chị em, mẹ nghe mà cảm thấy rất an lòng đó con.

  Khi các đứa con của mẹ còn nhỏ, mẹ vẫn thường dạy dỗ các con mình theo một tí của đạo Khổng, một tí của đạo Phật, một tí đạo làm người theo lễ giáo truyền thống của gia đình và của xã hội. Và mẹ luôn mong các con mình là những đứa con ngoan ở nhà, học trò chăm học ở trường, là những đứa trẻ biết mối tương quan của mình với gia đình với láng giềng và với xã hội.
Khi các con mẹ lớn lên, thì mẹ mong các con mẹ tìm được người bạn đời có những điểm chung như thế. Mẹ chỉ cần có thế, vì một đứa con, khi ở nhà có hiếu lễ với bố mẹ, thuận thảo với anh chị em trong nhà thì sẽ là đứa con rể, đứa con dâu tốt và là người chồng, người vợ tốt trong gia đình lớn và gia đình nhỏ, điều này mẹ tin tưởng như thế con à !

Vẫn còn quá sớm để nói tới những điều tốt đẹp, nhưng mẹ tin rằng, với tình thương yêu,
gia đình ta sau khi đón nhận con về sẽ càng đầm ấm hơn lên, những truyền thống tốt của gia đình  sẽ được các con kế thừa và nhân lên.

  Tiền bạc thì ta có thể từ từ kiếm được, chúng ta tiêu tiền rồi lại đi kiếm tiền về. Còn tình nghĩa sâu đậm thì không thể dùng tiền mà mua về được mà nó từ từ hình thành trong quá trình sống chung, trong sự ứng xử và trong sự quan tâm tương kính lẫn nhau mà hình thành. Cái quá trình sống chung đó rất dài, rất gập ghềnh cam go, nó đòi hỏi mỗi người trong gia đình phải biết vì nhau, biết đặt mình vào từng tình huống và cùng nhau mà gỡ bỏ đi những vướng mắc nếu có phát sinh ra trong quá trình sống chung này.

  Các con không chỉ làm sao cho các con, từ hai thực thể, hai ngôi sao xa lạ, bây giờ sống chung trong một mái nhà và từ từ tự thích ứng để có thể hòa hợp được mối quan hệ hiện thực đời thường của hai đứa các con, mà còn phải thích ứng với những mối liên hệ ràng buộc
chằng chịt của cả hai đại gia đình lớn ở hai phía mà cũng ảnh hưởng rất lớn đến cái gọi là hạnh phúc của các con (đây cũng là truyền thống của gia đình mình đó con).

  Nên dù chỉ là một việc nhỏ thôi, nhưng ngày con về nhà mình rồi, mẹ đã thường nhắc hai đứa con là, cả tuần đi làm rồi, thì ngày thứ bảy hai đứa về chơi với mẹ, chủ nhật ở nhà mình nghỉ ngơi để thứ hai đi làm. Và hãy phụng dưỡng báo hiếu cho mẹ của con, ba mẹ thì có con về là dâu con trong nhà rồi, đó là hạnh phúc của ba mẹ, còn mẹ con thì sẽ luôn mong ngóng đứa con gái nhỏ lóng ngóng bước về nhà chồng, sẽ lo lắm đấy con à.

  Nhưng không sao đâu con. Có mẹ đây, mẹ biết điều đó và con hãy yên tâm nhé, các con sẽ luôn có ba mẹ và mẹ của con ở bên các con.

  Hôm nay sinh nhật của con, sinh nhật đầu tiên ở nhà chồng, nhưng con sẽ thấy, sẽ thấy mọi thương yêu đầm ấm luôn vây quanh con đó, những ấm nồng đó, mẹ mong rằng và mẹ tin rằng mẹ con mình sẽ luôn là ngọn lửa và sẽ luôn giữ ngọn lửa đó mãi mãi âm ỉ để làm ấm nồng cả nhà mình lên con nhé!





Chúc mừng sinh nhật con
12.11.2010
--> Read more..

Những entries gần đây



2015-06-17 - 88,616 views

Song Ngư..

“Hòa vào dòng chảy, và luôn mong muốn bản thân thay đổi khác hơn ngày hôm qua.”






.. Và mây vẫn trôi giữa dòng đời bụi bặm... Người đi qua đời.. chợt.. cũ đến chẳng còn quen....

Thiên di



- Bớt ăn thịt, ăn nhiều rau
- Bớt ăn mặn, ăn nhiều chất chua
- Bớt ăn đường, ăn nhiều hoa quả
- Bớt ăn chất bột, ăn nhiều sữa

- Bớt mặc nhiều quần áo, tắm nhiều lần
- Bớt đi xe, năng đi bộ
- Bớt phiền muộn, ngủ nhiều hơn
- Bớt nóng giận, cười nhiều hơn

- Bớt nói, làm nhiều hơn
- Bớt ham muốn, chia sẻ nhiều hơn.





Dấu chân..

Flag Counter
15/02/2016 - 64,319 pageviews - 63 Flags colledted

Labels

Bảo Huyên (7) Bhutan (1) Biên dịch (12) Birthday (13) Bs Đỗ Hồng Ngọc (1) buigiang (1) Campuchia (9) Canada (3) carpenters (1) children (7) chinese (11) chinese12 (1) Cooking (1) culture (8) dalat (1) Đặng Thế Phong (1) Danh nhân (2) Đi đó đây.. (28) Đinh Thị Thu Vân (2) doanchuantulinh (1) Đọc sách báo (14) event (4) Facebook (1) family (8) france (2) Friend (50) Gia đình tôi (35) Hà Nội 2013 (9) hanoi (7) heomap12 (1) Hoa cỏ (14) hoa Đào (1) Hoa Đỗ Quyên (2) Hoa Kỳ. (6) Hoa Lộc vừng (3) Hoa Mai (2) Hoa Phượng. (1) Hoa Sen (1) Hoa Sứ (2) Hoa thay lời muốn nói. (3) hoa2 (3) hoa2012 (5) hoa3 (2) Học làm blogspot (7) Hồi Ức nằm đâu đó.. (7) impressive (1) Khánh Ly (2) khuc (1) kinhthi (2) lehuuha (1) life (4) Luận về cái tên TTM (1) memory (5) mixmusic (1) Món ăn (2) multiply3 (1) Mười hai con Giáp (2) music (18) musicpoem (2) New year (1) ngothuymien (2) Nguyễn Ngọc Chính (3) nguyensa (1) nguyentatnhien (1) nhạcphạmduy (1) nhạctcp (1) nhạctcs (3) nhạctrữtình (1) Như Thị (2) Những chuyến đi của tuổi 60 (15) Những điều trông thấy (1) nonfiction (1) phamduy (2) Phong tục tập quán (1) poem (26) poem10 (14) poem12 (4) Quotation (4) Russia (1) Sài Gòn. (3) saigon (4) Sức khỏe là Kim cương (8) Sưu tầm (4) tagore (1) taiwan2012 (11) Tản mạn (30) tcp (2) tcs (6) Thơ's TTM - Remil Nguyễn phổ nhạc. (1) Tibet (4) Tiễn biệt (3) Tôi (105) Tôi ở góc trời. (1) tovu (1) Trang Tôn giáo (14) travel (5) travelcambodia11 (9) travelcambodia12 (1) Truyện ngắn (3) uk (1) uyenlinh (1) Viếng cảnh chùa (1) vietnam (4) vta (1) Vũng Tàu (3)

Luôn nhớ!

Bạn đã ghé thăm đó ư!

Bạn từ đâu đến bạn ơi!
Đến thì nhớ nhé đôi lời thăm nhau..

Mutiply 27/02/2013: 315,715 pageviews; 118 flags collected
free counters



Người xin lỗi trước là người dũng cảm nhất.
Người tha thứ trước là người mạnh mẽ nhất.
Và người lãng quên trước sẽ là người hạnh phúc nhất...